Chương 20

Lục Khiển kinh hãi: “Sói tuyết? Ở đâu?”

Vừa dứt lời, lính tuần đêm ở xa bỗng hét lớn: “Sói tới! Sói tới!”

Một đàn sói có màu lông trắng như tuyết cuồn cuộn ập tới trước mắt. Dù Phượng Thanh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng nàng cũng không ngờ lại có nhiều sói tuyết đến vậy.

Đôi mắt xanh lá trải dài xung quanh, chiếc răng nanh sắc bén và cái mồm đang chạy nước dãi ròng ròng, tất cả đều cho thấy sự hung dữ của chúng.

Có người sợ quá mềm cả chân, sói đầu đàn tru lên, những con sói tuyết khác đồng loạt lao tới, nhanh chóng đè mấy binh lính phản ứng chậm xuống đất, chúng cắn lên cổ binh lính, máu tươi bắn lên trên mặt con sói, càng tăng thêm vẻ đáng ghét và đáng sợ của chúng.

Sói và người giao chiến, ngay từ đầu bọn lính cũng không chiếm ưu thế, vì đối thủ là những con thú dữ thấy thịt là không muốn sống nữa, còn trong lòng bọn lính vẫn còn biết sợ hãi.

May mà Tống Triều Ca phản ứng nhanh, lập tức sai người lấy đuốc tẩm dầu, ném vào bầy sói, tạm thời áp chế được bầy sói, cho bọn lính có cơ hội thở.

Ánh mắt Phượng Thanh sắc bén hơn, từ đầu đã nhắm vào con sói đầu đàn, nàng biết chỉ cần hạ gục con sói đầu đàn, bầy sói còn lại sẽ tan rã.

Hơn nữa sói đầu đàn có bộ lông trắng muốt bóng loáng, nhìn rất ấm áp có phải không?

Vì vậy khi bầy sói lại xông lên, Phượng Thanh nhân lúc hỗn loạn lao ra ngoài, cầm “gậy đánh chó”, lặng lẽ niệm chú, nhảy một cái đã nhảy ra phía sau con sói đầu đàn.

Sói đầu đàn vừa ngẩng cổ lên “hú” một tiếng, thì bị Phượng Thanh đánh một gậy vào sau đầu, tiếng tru dài biến thành rêи ɾỉ, thân hình to lớn đổ ầm xuống đất, con mắt trợn trắng, tứ chi co giật.

Phượng Thanh vui mừng, không kìm được xúc động, ngồi xổm xuống xoa bộ lông thật mạnh: “Lông đẹp quá, bộ lông này đẹp quá đi!”

Bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng Tống Triều Ca hô to: “Phượng Thanh!”

Phượng Thanh theo bản năng ngẩng đầu nhìn hắn, chợt thấy một con sói tuyết khác đang lao về phía nàng từ phía sau.

Nói thì chậm mà mọi chuyện diễn ra lại rất nhanh, trên trời đột nhiên có một tia sét nhỏ giáng thẳng xuống người Phượng Thanh.

Con sói đó vừa mới nhảy lên lưng nàng, há cái mồm đầy răng nanh thì...

Tống Triều Ca và Lục Khiển tận mắt chứng kiến, toàn thân con sói co giật rồi nó lăn ra khỏi lưng Phượng Thanh.

Phượng Thanh lại không hề hấn gì, thong thả đứng dậy, chỉ tay lên trời cười lớn mấy tiếng: “Ha ha ha, đánh không trúng rồi nhé!” Rồi cúi đầu đá vào người con sói: “Đáng đời! Dám đánh lén sau lưng ta à! Ha ha ha, ta lại có thêm một chiếc áo lông sói...”