Chương 2

Liễu thị sinh cả thảy bốn người con. Con gái lớn đã tám tuổi, thứ hai và thứ ba là một cặp song sinh, năm nay vừa tròn năm tuổi, trông rất đáng yêu. Thứ tư đương nhiên là Phượng Thanh, trẻ sơ sinh vừa ra đời đều không xinh đẹp, lại thêm mệnh cách không tốt, nhăn nheo như một cục bột, co ro ở góc giường chẳng ai thèm ngó ngàng.

Người nhà mẹ đẻ mang cặp song sinh đi, nói là có một gia đình tốt bụng muốn nhận con gái, hai đứa bé này chắc chắn sẽ được người ta yêu thương. Con gái lớn đã tám tuổi, cũng biết chút chuyện, e là khó gửi cho nhà khác nuôi, nếu cho đi làm con dâu nuôi từ bé thì lại không nỡ, chi bằng cứ ở lại đây giúp Liễu thị việc nhà. Còn đứa út, mệnh mang sát khí, càng không ai dám nuôi, sau này sống ra sao chỉ có thể trông vào tạo hóa.

Phượng Thanh nghe không sót một chữ, thầm nghĩ đây là cái kiểu người nhà gì vậy, đây rõ ràng là khuyên Liễu thị vứt bỏ mình đi còn gì?

Phượng Thanh nheo mắt nhìn Liễu thị, thấy bà mặt mày đau khổ, đăm chiêu suy nghĩ.

Người nhà mẹ đẻ để lại hai lạng bạc vụn, và thế là trong nhà bớt đi hai đứa trẻ.

Phượng Thanh đói bụng, ê a đòi bú, Liễu thị nhìn nàng với ánh mắt vừa giận vừa buồn, không muốn đưa tay bế.

Cơ thể trẻ sơ sinh không chịu được đói, Phượng Thanh không chống cự nổi lập tức gào khóc.

Dù sao cũng là con mình mang thai mười tháng sinh ra, tiếng khóc ấy làm Liễu thị mềm lòng, vội vàng bế lên cho bú, trong lòng vừa tự trách vừa tuyệt vọng: Nói cho cùng, đứa trẻ thì có tội tình gì đâu?

Liễu thị ôm Phượng Thanh khóc suốt một đêm, nhưng ngày vẫn phải tiếp tục. Nhờ sự chăm sóc của con gái lớn, Liễu thị cũng qua được tháng ở cữ một cách lận đận. May là tay nghề may vá của bà rất tốt, vá víu cho người trong làng cũng tạm đủ sống qua ngày.

Nhưng nên đặt cho con gái út cái tên gì đây?

Nghe bà đỡ nói Trần Vân Canh trước khi chết có nói một tiếng "Thảo" (đồng âm với "mẹ kiếp"), hay là cứ gọi Trần Tiểu Thảo nhỉ?

Liễu thị cảm thấy cái tên này tuy có hơi quê mùa, nhưng dù sao cũng có chút liên quan đến chồng, thế là bà nựng đứa bé trong lòng, nói: "Tiểu Thảo, sau này con tên là Trần Tiểu Thảo nhé…"

Phượng Thanh trớ sữa: Hello, nhìn con đây này, con không chấp nhận cái tên này đâu nhé!

Cuộc sống thanh bần cứ thế trôi qua năm năm, con gái lớn dần trở thành một thiếu nữ, mày thanh mắt tú, tính tình ngoan ngoãn hiểu chuyện. Thấy có người mai mối đến dạm hỏi, mấy gia đình đều ưng ý con cả, Liễu thị định bụng chọn một nhà tốt để sau này con gái được sống sung sướиɠ, nào ngờ đúng lúc này lại xảy ra chuyện.