Chương 19

Tối đó quả nhiên có tuyết rơi, kèm theo gió lạnh, tuyết rơi từng mảng lớn, không bao lâu sau đã phủ trắng cả mặt đất. Đã qua giờ ăn tối mà mấy binh lính vào rừng chặt củi vẫn chưa về, Tống Triều Ca có chút lo lắng, Lục Khiển khuyên hắn đi ngủ trước, nói có lẽ là do tuyết rơi nên mấy binh lính đó bị trì hoãn trên đường về, nếu họ về sẽ báo ngay cho hắn.

Lúc này Tống Triều Ca nhìn Phượng Thanh một cái, có lẽ đang suy nghĩ có thật là trong rừng có sói không. Hắn không chịu ngủ, kiên quyết đòi đợi họ về.

Lục Khiển muốn khuyên tiếp thì bị Phượng Thanh cản, nàng “vô tình” nhắc nhở Tống Triều Ca: “Vậy thì tạm thời đừng ngủ, lỡ tuyết to làm sập lều thì không tốt.”

Tống Triều Ca thấy lời nàng nói cũng đúng, liền ra lệnh cho binh lính kiểm tra lều xem có vững chắc hay không, đồng thời tăng thêm binh lính tuần đêm.

Phượng Thanh luôn ở trong lều trướng của Tống Triều Ca, thực ra hắn muốn nàng về ngủ, nhưng nàng không chịu: “Có phải ngài sợ ta ở trong lều sẽ phá hoại thanh danh của ngài không? Thế thì ta ra ngoài ngắm tuyết cũng được.”

Tống Triều Ca kéo nàng lại, có chút dở khóc dở cười: “Ngoài trời lạnh lắm, ngươi đừng ra ngoài. À, lúc nãy ta muốn hỏi, ngươi cầm cây gậy đó để làm gì?”

Phượng Thanh giơ cây gậy lên, cười nói: “Ngài không thấy nó rất hợp làm gậy đánh chó sao?”

“Gậy đánh chó?” Tống Triều Ca cười nhìn nàng, “Ở đâu có chó để ngươi đánh chứ?”

“Có chứ, có chứ.” Phượng Thanh nói rồi đi ra mép lều, vén màn nhìn ra ngoài.

Dưới màn đêm đen kịt, tuyết trên mặt đất đã sâu đến mắt cá chân, rừng cây đằng xa đang hòa mình vào bóng tối, dõi mắt nhìn ra ngoài không thấy gì hết, chỉ cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo hòa lẫn mùi máu lạ thường.

“Điện hạ nhìn kìa.” Phượng Thanh chỉ vào rừng cây ở xa.

Tống Triều Ca nhìn theo tay nàng, nhưng không thấy gì hết. “Sao vậy?”

“Ngài có phát hiện lớp tuyết trên mặt đất đang rung động hay không?” Biểu cảm trên mặt Phượng Thanh rất nghiêm túc.

“Tuyết rung động ư?” Tống Triều Ca dùng mắt nhìn kỹ, một lúc sau mới phát hiện khác thường, “Hình như thật sự đang rung động? Là tuyết lở sao?”

“Là sói tuyết!” Phượng Thanh siết chặt cây gậy trong tay, có chút háo hức muốn xông ra ngoài đánh thử, “Điện hạ, thứ đó rất hung dữ, nhưng lông của chúng là đồ tốt có thể dùng để giữ ấm, ta đang thiếu một tấm chăn lông và một chiếc khăn quàng cổ...”

Sắc mặt Tống Triều Ca thay đổi, chưa nghe hết lời nàng nói đã gọi Lục Khiển: “Sói tuyết tới rồi, mau đánh thức mọi người!”