“Nghe nói trong rừng có sói, hay là ngươi cho họ quay về đi.” Vẻ mặt Phượng Thanh muốn nói nhưng lại thôi, nàng đang suy nghĩ có nên tiết lộ thiên cơ cho hắn biết không.
Phượng Thanh mơ hồ nhớ rõ, từ trước tới giờ Tống Triều Ca luôn sống trong thâm cung, dù có mưu lược hơn người, nhưng chỉ đều là lý thuyết suông. Đây là lần đầu hắn dẫn quân ra trận, mà lần đầu hắn trải qua đổ máu và thương vong, chính là vào đêm nay.
Trên số mệnh do Tư Mệnh Thần Quân có viết, đêm nay sẽ là bóng ma không thể xóa nhòa trong lòng Tống Triều Ca, nhưng cũng giúp hắn từ một Thái tử thông minh và hào phóng trở thành một Thái tử trưởng thành và sáng suốt hơn.
Phượng Thanh biết chuyện sẽ xảy ra tối nay, nhưng không thể nói rõ với Tống Triều Ca. Mặc dù trước đó nàng đã nói mình có khả năng tiên tri, nhưng chỉ để kết bạn với hắn và lấy được sự tin tưởng của hắn mà thôi, chứ không dám thay đổi số mệnh của hắn.
Vì vậy Phượng Thanh không dám báo trước chuyện tối nay, chỉ mơ hồ nhắc nhở hắn một chút.
Chỉ tiếc Tống Triều Ca không hiểu ý nàng, tưởng nàng sợ sói, an ủi: “Không sao, họ đều mang đao kiếm, ai nấy đều có võ công, bầy sói không dám đến gần.”
Phượng Thanh thở dài lo lắng, lặng lẽ ra ngoài nhóm lửa, ngồi xếp bằng trên đất niệm kinh vãng sinh.
Không lâu sau Tống Triều Ca cũng đi ra, ngồi bên cạnh nàng, nghe nàng lẩm bẩm, không khỏi hỏi: “Nàng đang lẩm bẩm gì vậy?”
Phượng Thanh dừng lại, nghiêm túc nhìn hắn, chuẩn bị tâm lý cho hắn trước để tránh hắn chịu đựng không nổi khi cú sốc ập đến: “Điện hạ, ngài có biết con người chết rồi sẽ như thế nào không?”
“Hả?” Tống Triều Ca thấy hơi kỳ quặc, “Ta chưa chết bao giờ, sao mà biết được.”
Phượng Thanh hít sâu một hơi, từ từ giảng giải: “Phật gia có câu, sống tức là chết, chết tức là sống. Ví dụ một người ra khỏi cửa, tức là người trong nhà đã chết, người ngoài cửa là người sống, nhưng người đó không nhớ mình đã từng ở bên trong cánh cửa. Giống như luân hồi, tuy rằng vào thời khắc này người đã chết, nhưng ngay khoảnh khắc sau sẽ được tái sinh. Ta nói vậy ngài có hiểu không?”
Tống Triều Ca nhìn nàng đầy sâu xa, một lát sau hắn mới nói: “Ngươi đang khuyên ta quy y cửa Phật à?”
Phượng Thanh nghẹn lời.
Tống Triều Ca tiếp: “Ta còn có rất nhiều việc phải làm, không có cách nào làm được lục căn thanh tịnh, nàng đừng phí tâm trên người ta nữa.”
Phượng Thanh không nói gì quay lưng đi: Hừ, coi như ta lo lắng nhiều rồi.