Chương 17

Lục Khiển cười nham hiểm nhắc nhở: “Điện hạ, còn phần eo nữa đấy.”

Tống Triều Ca liếc hắn ta một cái: “Phần eo không cần quá vừa vặn, dù sao cũng là nam trang, không thể để người ta nhìn ra dáng nữ tử được.”

“Vâng, lát nữa cô nương thay áo xong, ta sẽ đến lấy.” Lục Khiển cầm giấy lui ra, chỉ còn lại Tống Triều Ca và Phượng Thanh, hai người nhìn nhau trong bầu không khí ngại ngùng khó tả.

Tống Triều Ca ho khan một tiếng, nói: “Ngươi đi thay đồ đi, ta ra ngoài xem đám binh lính.” Nói rồi khoanh tay bước ra ngoài.

Phượng Thanh thấy phản ứng của hắn hơi kỳ lạ, nhưng nghĩ đến số mệnh do Tư Mệnh biên soạn cho mình, kiếp này Tống Triều Ca hoàn toàn không thích nàng, thậm chí sau này còn chán ghét nàng, trong lòng cũng yên tâm.

Dù sao hắn cũng không thể thích mình, mình cũng không cần quan tâm đến cảm xúc của hắn làm gì.

Còn Tư Mệnh trên thiên cung, trơ mắt nhìn số mệnh mà mình cẩn thận biên soạn đang thay đổi từng chút một, một sợi dây đỏ mờ ảo xuất hiện giữa tên Tống Triều Ca và Phượng Thanh, khiến hắn ta phải đấm ngực dậm chân.

Hai quân sắp sửa giao chiến, Tống Triều Ca bận rộn đến mức không có thời gian để ý đến Phượng Thanh. Phượng Thanh cũng không gây chuyện, ngoan ngoãn ở lại trong quân doanh, trông không hề lo lắng chút nào.

Có một lần Lục Khiển nhìn thấy thì không nhịn được hỏi nàng: “Chiến tranh sẽ đổ máu, sẽ có người chết đấy, sao trông ngươi không sợ chút nào vậy?”

“Ta đều từng tuổi này rồi, có gì mà chưa từng thấy.” Phượng Thanh bĩu môi, không thèm để ý nói.

Lục Khiển cười phá lên, trêu nàng: “Nha đầu, mới tí tuổi đầu mà bày đặt giả bộ là người lớn làm gì.”

Phượng Thanh ngước nhìn trời, đã là lúc hoàng hôn, mặt trời lặn về phía tây, bầu trời mờ mịt u ám. Bỗng dưng, nàng chợt nhớ ra điều gì đó, trong lòng lặng lẽ tính ngày, nét mặt chợt căng thẳng, quay người chạy về lều trướng của Tống Triều Ca.

Tống Triều Ca vừa bàn bạc xong chiến sự với vài vị chủ tướng, đang ngồi một mình trong lều trướng lo lắng, Phượng Thanh vén màn định lao vào thì bị binh lính canh gác ngăn cản lại.

Tống Triều Ca ngẩng đầu nhìn thấy nàng, liền bảo lính canh cho nàng vào: “Có chuyện gì? Sao trông ngươi sốt ruột thế?”

“Tối nay có lẽ sẽ có tuyết rơi.” Phượng Thanh vừa đi về phía hắn vừa nói.

Tống Triều Ca gật đầu: “Nhiệt độ hôm nay đột ngột giảm mạnh, là dấu hiệu sắp có tuyết, ta đã sai người vào rừng chặt thêm củi để chống rét.”