Phượng Thanh kéo kéo áo trên người, xua tay: “Không cần, không cần, như thế này cũng được, gió thổi vào khá mát mẻ.”
Tống Triều Ca không đồng ý, kiên quyết sai người mang kim chỉ đến, đưa cho Phượng Thanh. Nhưng Phượng Thanh cầm kim lên lại lúng túng, mãi không dám động tay. Tống Triều Ca lịch sự đứng dậy, nói nam nữ khác biệt, hắn sẽ ra ngoài trước.
Phượng Thanh vội giữ hắn lại, nhỏ giọng nói: “Ta không biết may vá, không biết sửa quần áo...”
Ban đầu Tống Triều Ca không nghe rõ vì nàng nói rất mơ hồ, nhưng nhìn vẻ ngượng ngùng của nàng, một lúc sau hắn mới hiểu nàng đang nói gì.
Phượng Thanh tưởng hắn sẽ cười nhạo mình, nhưng hắn không có làm vậy. Tuy Tống Triều Ca cười, nhưng lại là nụ cười bất lực, sau đó hắn gọi Lục Khiển vào, sai hắn ta sửa quần áo cho Phượng Thanh.
Lục Khiển cũng rất khó xử: “Điện hạ, ngài sai ta cầm dao cầm kiếm thì ta còn làm được, nhưng việc tỉ mỉ thế này thật sự ta làm không được. Có câu nói rất đúng, việc mình không muốn thì đừng làm cho người khác...”
Ý hắn ta muốn nói là: Điện hạ, việc ngài còn làm không được thì đừng bắt ta làm.
Tống Triều Ca liếc hắn ta một cái, dứt khoát đổi cách: “Ngươi mang bộ quần áo vào thôn tìm một người phụ nữ biết may vá, sửa lại cho vừa theo số đo của Phượng Thanh .”
“Việc này dễ làm,” Lục Khiển cười tươi đáp lời, bắt đầu nhìn chằm chằm Phượng Thanh.
Phượng Thanh là người mặt dày, nàng đã sống hơn ba vạn năm, tất nhiên không sợ ánh mắt đó, nhưng không hiểu sao Tống Triều Ca lại thấy không vui: “Ngươi nhìn đủ chưa?”
Lục Khiển ngây thơ nói: “Nam nữ khác biệt, ta không tiện đo kích thước của Phượng Thanh cô nương, chỉ có thể nhìn cho thật kĩ.”
Phượng Thanh đứng trước mặt hắn ta, rộng rãi nói: “Không sao đâu, ngươi cứ đo đi.”
Lục Khiển dùng ánh mắt hỏi ý kiến Tống Triều Ca, không ngờ Tống Triều Ca kéo Phượng Thanh về bên mình, nói: “Để ta đo.”
“Hả?” Phượng Thanh quay đầu nhìn Tống Triều Ca.
Vẻ mặt Tống Triều Ca hơi không tự nhiên, nhưng hắn không nhìn nàng mà chỉ lo nói với Lục Khiển: “Ta đo, ngươi ghi lại.”
Lục Khiển mím môi cười, lập tức hiểu ý và đi lấy giấy bút, chờ Tống Triều Ca đo chiều cao, vai, cánh tay của Phượng Thanh.
Chiều cao đo thế nào?
Tống Triều Ca kéo Phượng Thanh đến trước mặt mình, so sánh vị trí vai nàng với mình, rồi bảo Lục Khiển ghi lại.
Lúc đo vai và cánh tay, Tống Triều Ca giơ tay ra, dùng khoảng cách từ ngón cái đến ngón trỏ để ước lượng, không hề đυ.ng chạm vào người nàng.