Mà cũng nhờ vậy, nàng lại chó ngáp phải ruồi, Tống Triều Ca nhìn thấy dáng vẻ cúi đầu của nàng, trong lòng không tránh khỏi sinh ra vài phần thương tiếc cho số phận của nàng. Ngay cả Lục Khiển, tùy tùng bên cạnh hắn cũng không chịu nổi, đau lòng nói: “Người trong thôn của ngươi thật sự quá ngu muội, không chỉ không đáng thương cho ngươi, còn xa lánh ngươi nữa, đúng là đám người vô tình.”
Trong lòng Phượng Thanh gật đầu lia lịa: Tiểu ca ca đúng là trợ thủ đắc lực của nàng, làm tốt lắm!
Tống Triều Ca im lặng một lúc, đột nhiên liếc thấy móng tay của nàng bị sét đánh cháy đen, trong lòng cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cầm tay nàng lên hỏi: “Có đau không?”
Nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay làm cho Phượng Thanh bỗng nhiên thấy trong lòng nóng ran, nàng theo bản năng rụt tay lại.
Phản ứng của nàng khiến cả hai người đều rất ngại ngùng, lúc này Phượng Thanh cũng hơi bối rối, thấy động tác của Tống Triều Ca khựng lại, bàn tay vẫn giơ lên, liền biết là vừa rồi mình đã cư xử không đúng, trong đầu chợt co lại, lại đặt tay mình lên lòng bàn tay hắn, nói: “Không đau...”
Trong lúc nhất thời, không khí còn xấu hổ hơn lúc nãy.
Lục Khiển nghẹn cười, nói với Tống Triều Ca rằng hắn ta ra ngoài trước, Tống Triều Ca vẫy tay, hắn ta liền nhanh chóng đi ra ngoài, để lại Phượng Thanh và Tống Triều Ca, nhìn nhau không nói lời nào.
Để giảm bớt không khí xấu hổ, Phượng Thanh chủ động hỏi hắn: “Vậy ngài còn câu hỏi gì muốn hỏi không?”
Tống Triều Ca khẽ ho hai tiếng, trong đầu tìm kiếm nửa ngày mới “nặn” ra được một câu hỏi: “Đúng rồi, ta nghe người trong thôn gọi ngươi là Trần Tiểu Thảo, nhưng không phải ngươi nói mình tên là Phượng Thanh sao?”
Phượng Thanh: “...”
Mặt Tống Triều Ca đầy vẻ ham học hỏi chờ nàng giải đáp vấn đề.
Biểu cảm trên mặt Phượng Thanh cứng đờ, nàng nói: “Ngài có thể chọn giả vờ mất trí nhớ và quên cái tên Trần Tiểu Thảo đó giùm ta được không?”
Tống Triều Ca không nhịn được bật cười ra tiếng.
Tống Triều Ca dặn nàng, vì trong quân doanh có nữ nhân xuất hiện không tiện, nên đã tìm một bộ quân phục nhỏ nhất cho Phượng Thanh. Dù vậy, Phượng Thanh mặc vào vẫn còn rộng thùng thình, gió thổi vào khiến áo phồng lên, trông khá là buồn cười.
Phượng Thanh lại không thấy có gì, vốn dĩ nàng cũng không để ý đến ngoại hình. Nhưng Tống Triều Ca nhìn nàng như vậy, thi thoảng lại cau mày hỏi: “Ta sai người tìm kim chỉ cho ngươi, ngươi sửa lại bộ quần áo cho vừa vặn hơn được không?”