Chương 13

Tống Triều Ca đã đánh nhau với đám thích khách, Phượng Thanh đếm số người, đối phương có khoảng mười mấy người, người nào người nấy cũng cao lớn lực lưỡng. Dù Tống Triều Ca có giỏi đến đâu, hắn chỉ có hai tay cũng không thể đấu lại bốn tay, chắc chắn sẽ bị thiệt thòi, hơn nữa hắn còn phải che chở cho Phượng Thanh đang núp sau lưng mình.

Phượng Thanh đứng rất gần hắn, không dám dùng pháp thuật, sợ hắn nhìn thấy. Nàng cảm thấy lúc này có thể chịu một hai nhát dao thay cho Tống Triều Ca cũng tốt, có thể khiến tình cảm của họ tiến triển nhanh hơn.

Nhưng cách này rất khó thực hiện, một là Tống Triều Ca không cho nàng cơ hội, hai là nàng cũng hơi sợ đau.

Dù sao hiện giờ nàng là người phàm, lại là nha đầu còi cọc thiếu dinh dưỡng, nếu bị chém, chắc chắn sẽ chịu khổ vài ngày.

Trong lúc nàng do dự, Tống Triều Ca không tránh được bị chém một nhát.

Trong lúc Tống Triều Ca đau đớn nhăn mặt, Phượng Thanh lập tức sử dụng thuật định thân, khiến tất cả mọi người đều không thể cử động.

Khi bị trúng thuật định thân, họ không thể cử động, mắt không thể nhìn, tai không thể nghe, miệng không thể nói, mọi giác quan đều vô hiệu.

Phượng Thanh tranh thủ lúc này, ném hết vũ khí của đối phương đi xa, tháo thắt lưng của họ rồi xoắn thành một sợi dây, trói chặt họ lại.

Lúc này, trên trời đã có dấu hiệu sấm sét.

Phượng Thanh định tìm chỗ trốn rồi âm thầm chịu sét đánh, nhưng lại thấy chỉ trói bọn họ lại thì quá dễ dàng cho bọn họ. Vì thế nàng quyết định đã làm thì phải làm tới cùng, nàng bế Tống Triều Ca lên ném vào bụi rậm gần đó, rồi quay lại bắt lấy tay một tên sát thủ, để họ nếm trải cảm giác sảng khoái khi bị sét đánh.

Khi thuật định thân mất tác dụng, tên sát thủ bị Phượng Thanh bắt tay ngơ ngác nhìn nàng. Cũng đúng lúc đó, trên trời bỗng giáng một tia sét...

Tia sét đánh rất mạnh, bọn sát thủ không chịu nổi, miệng sủi bọt trắng rồi lăn ra đất ngất xỉu.

Phượng Thanh đỡ hơn họ nhiều, miệng không sủi bọt trắng, vẫn còn chút ý thức, có thể nhìn rõ Tống Triều Ca ôm vết thương đứng dậy từ bụi rậm, bước đi loạng choạng về phía nàng.

Hắn vừa đến gần, Phượng Thanh không chịu nổi nữa, ngã vào lòng hắn, điện trên người nàng còn chưa tỏa ra hết, làm Tống Triều Ca rùng mình.

Ban đầu Phượng Thanh định về thôn ở vài ngày, chờ Tống Triều Ca thắng trận rồi đi tìm hắn. Nhưng khi nàng tỉnh lại, nàng lại ở trong doanh trại của Tống Triều Ca.