Chương 12

“Ta tên Phượng Thanh, sống ở ngôi thôn dưới chân núi.” Phượng Thanh tự tin giới thiệu bản thân, lịch sự mà không khiêm tốn, “Thái tử điện hạ.”

Tống Triều Ca hơi thu lại vẻ ngạc nhiên, gật đầu cười: “Cô nương thật khiến người ta kinh ngạc, chỉ là ta không hiểu vì sao nàng lại muốn đi cùng ta?”

Phượng Thanh làm bộ bất lực nói: “Vì số mệnh của ta không tốt, sống lẻ loi một mình trong thôn làng không chào đón mình. Nếu ta theo ngài, thì ta có thể ôm đùi ngài, khiến họ hâm mộ hay sao?”

Tống Triều Ca dở khóc dở cười: “Thành thật mà nói, chỉ vì lý do đó, ta chưa thể dẫn ngươi đi được.” Hắn lại đưa ngọc bội: “Ngươi cầm lấy đi, ta phải về doanh trại, khi chiến sự kết thúc sẽ đến tìm ngươi.”

“Vậy được.” Phượng Thanh cũng không định đi theo hắn ngay, dù sao nàng cũng không muốn chứng kiến cảnh chiến tranh đổ máu, nên rất sảng khoái nghe theo lời hắn, “Ngài nói được thì phải làm được, ta chờ ngài.”

“Ừ, được.” Ngoài miệng thì hắn đồng ý, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ từ chối.

Thực ra dù hắn có từ chối, Phượng Thanh cũng có cách tìm được hắn.

Tống Triều Ca xuống núi, Phượng Thanh cũng đi theo. Ban đầu hắn nghĩ đi cùng đường, nên vừa đi vừa trò chuyện, nhưng đến ngã rẽ, Tống Triều Ca đi về phía tây để về doanh trại, còn thôn của Phượng Thanh lại ở phía đông.

Lúc Tống Triều Ca từ biệt Phượng Thanh, nàng lại nói: “Ta tiễn ngài.”

Tống Triều Ca ngạc nhiên, hơi lúng túng: “Ta là đàn ông, sao có thể để ngươi đưa tiễn, lẽ ra ta phải đưa ngươi về thôn mới đúng. Cũng tại ta quá sốt ruột về doanh trại, để ta đưa ngươi về.”

Phượng Thanh cười khúc khích: “Ta muốn đưa ngài về là vì trên đường về ngài sẽ gặp phục kích, một mình ngài không thể đánh lại bọn chúng, chắc chắn sẽ bị thương, ta đi theo bảo vệ ngài.”

Nàng nói chuyện rất chắc chắn, càng khiến Tống Triều Ca nghi ngờ: “Sao ngươi biết ta sẽ bị phục kích?”

“Bởi vì,” Phượng Thanh cười bí ẩn, “Ta có năng lực tiên tri.”

Để chứng minh lời nàng nói là không sai, Phượng Thanh cứng rắn đi theo Tống Triều Ca một đoạn đường. Tống Triều Ca không tin nàng cho lắm, luôn liếc nhìn nàng bằng khóe mắt, có lẽ đang nghĩ nàng là người như thế nào.

Quả nhiên, chưa đi được bao lâu, có người đã mai phục từ trước xông ra phục kích hắn.

Thật ra Phượng Thanh không biết võ công, nàng tu luyện pháp thuật. Nếu bị người ta nhìn thấy nàng dùng pháp thuật, sẽ bị đồn thổi là nàng biết dùng yêu thuật. Vì vậy Phượng Thanh không dễ ra tay, nếu ra tay cũng phải lén lút.