Chương 11

Sau đó hắn lại hỏi: “Vậy tối qua cô nương có thấy một nữ quỷ nào không?”

Phượng Thanh: “...Không có, tối qua ngài bị mù rồi nên không thấy gì hết!”

Tống Triều Ca tưởng Phượng Thanh là đại phu, khen ngợi y thuật của nàng: “Ta biết hôm qua ta bị thương không nhẹ, không ngờ nhờ đôi tay thần kỳ của cô nương, ta lại phục hồi nhanh như vậy.”

Phượng Thanh nghe lời khen ngợi của hắn cảm thấy hơi ngại, nhưng nàng không muốn bị hiểu lầm là đại phu, đề phòng sau này bị phát hiện thì tiêu đời. Nhưng nàng cũng không thể để hắn biết nàng biết pháp thuật, nên đành nói dối: “Ta không phải đại phu, vết thương trên người của ngài không phải do ta chữa, khi ta nhặt ngài, vết thương đã gần lành rồi.”

Tống Triều Ca thắc mắc: “Chẳng lẽ trước khi gặp cô nương đã có người cứu ta ư?”

“Có lẽ là vậy.” Ánh mắt Phượng Thanh lấp lánh, nói, “Ngài là cát nhân ắt có thiên tướng, ông trời chắc chắn sẽ phù hộ ngài.”

Dù sao hắn cũng là chắt trai của Thiên Đế mà.

“Dù sao đi nữa, ta vẫn phải cảm ơn cô nương.” Hắn lấy ra chiếc ngọc bội kỳ lân trên người, đưa cho Phượng Thanh, khiêm tốn nói: “Hiện tại ta có việc gấp, e là không thể trả ơn cho cô nương ngay được. Đây là tín vật của ta, nếu sau này cô nương gặp rắc rối, có thể mang theo nó đến gặp Huyện lệnh địa phương, ta sẽ dặn dò Huyện lệnh giúp cô nương.”

Phượng Thanh từ chối, không nhận ngọc bội kỳ lân: “Nếu ngài muốn trả ơn ta thì không cần phiền phức vậy đâu. Hiện tại ta không có nhà để về, ngài dẫn ta đi cùng đi.”

Thấy nàng dám nói thẳng như vậy khiến Tống Triều Ca ngạc nhiên: “Cô nương mới gặp ta lần đầu, còn chưa biết rõ về ta, sao có thể yên tâm đi cùng ta?”

Hắn đang lấy lui làm tiến, Phượng Thanh biết hắn đang đề phòng nàng, vì sự xuất hiện của nàng đúng là rất đáng ngờ.

Phượng Thanh cũng không vòng vo, nói thẳng: “Ta đoán được thân phận của ngài, ngọc bội kỳ lân này không phải thứ mà người thường có thể có được. Thôn nhỏ của ta gần nước láng giềng, nghe nói sắp có chiến tranh, Quốc quân đã phái Thái tử nắm giữ ấn soái, có lẽ ngài chính là vị chủ soái đó.”

Tống Triều Ca nghe vậy càng ngạc nhiên, nhìn nàng hồi lâu rồi mới nói: “Cô nương rất thông minh.”

Phượng Thanh cười: Không phải do nàng thông minh, chỉ là nàng đã đọc trước kịch bản mà thôi.

Dù Phượng Thanh không biết Kỳ Quốc có nhiều tướng quân như vậy, tại sao Quốc quân lại phải phái Thái tử là Tống Triều Ca đích thân nắm giữ ấn soái xuất chinh. Nhưng nghĩ kỹ cũng hiểu, nếu Tống Triều Ca không xuất chinh, thì sao nàng có thể gặp hắn; nếu không gặp hắn, sao có thể trải qua tình kiếp với hắn.