Nàng cứ ngỡ mình sẽ ngã rất thảm, nhưng nàng không sao, nàng lại không sao cả!
Nàng không vui.
Lồm cồm bò dậy định phủi mông bỏ đi, bên tai bỗng vang lên một tiếng rêи ɾỉ cực nhẹ. Âm thanh này lập tức khiến Phượng Thanh dừng bước, người cứng đờ. Sau khi định thần lại, nàng vội vàng tạo ra minh hỏa để tìm kiếm nơi phát ra tiếng động...
Trên mặt đất là một nam tử nằm đó, toàn thân bê bết máu, hai mắt nhắm nghiền. Khi Phượng Thanh nhìn thấy ngọc bội kỳ lân đeo bên hông hắn, cuối cùng nàng cũng xác nhận được thân phận của đối phương, không khỏi kích động đến mức khó kiềm chế.
Nam chính trong mệnh cách của ta ơi! Ta đợi chàng khổ sở quá đi mất!
Phượng Thanh hưng phấn lao tới, nhằm thẳng vào khuôn mặt tuấn tú tái nhợt kia mà tặng cho hai cái bạt tai: sau này sẽ phải yêu cái tên cặn bã này một cách vô dụng, bây giờ phải đánh vài cái cho hả giận đã.
Tay trái tát, tay phải đấm, không tài nào dừng lại được.
Phượng Thanh nhìn chằm chằm nam tử đang nằm trên đất, hết lần này đến lần khác tự nhủ, nếu hôm nay đánh chết hắn, chắc chắn sẽ bị Thiên Đế đánh cho không còn một mẩu. Nghĩ vậy, nàng mới miễn cưỡng dừng tay, kéo hắn vào một sơn động gần đó.
Trên người hắn có rất nhiều vết thương, lại còn là vết dao và vết kiếm. Phượng Thanh không biết y thuật, chỉ đành cắn răng dùng pháp thuật cầm máu cho hắn...
Cầm máu xong, nàng lập tức chạy ra ngoài, chỉ tay lên trời gầm lên một tiếng: “Đánh đi!”
Một tiếng sấm vang rền trời động đất, toàn thân Phượng Thanh tê dại sảng khoái. Nàng đội mái tóc dựng đứng, mặt mày đen thui bước vào sơn động, không ngờ lúc này nam chính đã tỉnh lại. Thấy dáng vẻ của nàng, hắn lập tức trợn tròn mắt, không nói lời nào lại ngất đi.
Hắn còn dám ngất đi nữa à?
Nếu không phải vì hắn, nàng đâu có dùng đến pháp thuật lớn như vậy. Nàng không dùng pháp thuật lớn như vậy, trên trời sẽ không giáng xuống một đạo sấm lớn. Nếu trên trời không giáng xuống đạo sấm lớn đó, nàng sẽ không bị đánh thành cái dáng vẻ này...
Lúc trời hửng sáng, Phượng Thanh mượn nước suối chải lại tóc, rửa sạch tay và mặt, bắt vài thế ấn quyết, cảm thấy mình trông cũng khá xinh đẹp.
Không biết Tống Triều Ca đã đứng sau lưng nàng từ lúc nào, bộ y phục dính máu cũng không che được vẻ phong hoa tuyệt đại của hắn. Hắn cất tiếng, giọng trong trẻo dễ nghe: “Tối qua là cô nương đã cứu ta?”
Phượng Thanh nghĩ lúc này mình nên tỏ ra e thẹn, đỏ mặt, tiếc là động tác e thẹn nàng không biết làm, còn đỏ mặt thì độ dày của da mặt không cho phép, thế là nàng chỉ gật đầu một cách khô khốc, vẻ mặt chắc trông có phần ngô nghê.