Ngày Phượng Thanh chào đời, ngôi làng vốn đang khô hạn đã lâu bỗng vang lên tiếng sấm rền. Dân làng mừng đến rơi nước mắt, chạy đi báo cho nhau, vậy là vụ mùa năm nay được cứu rồi.
Thế nhưng, sấm chớp cứ thế đì đùng từ lúc mặt trời mọc đến khi hoàng hôn buông xuống, mà đến một giọt mưa cũng không có.
Dân làng mặt ai nấy nghệt ra.
Khi màn đêm buông xuống, từ nhà họ Trần ở cuối làng phía đông vang lên tiếng khóc chào đời trong trẻo của một đứa trẻ sơ sinh. Ngay sau đó, tiếng sấm cũng ngừng bặt, như thể đã hoàn thành nhiệm vụ, nói biến mất là biến mất ngay.
Bà đỡ từ trong phòng bước ra, lau vội mồ hôi trên trán, ngập ngừng nói với Trần Vân Canh đang sốt ruột chờ đợi: "Là một bé gái ạ…"
Đây đã là đứa con gái thứ tư của nhà họ Trần rồi.
Mặt Trần Vân Canh trắng bệch, nhất thời không thở nổi, ông ta chỉ ôm ngực buông được một tiếng "Mẹ kiếp!" rồi ngã vật xuống đất, tắt thở ngay tức khắc.
Sứ giả câu hồn đến nơi không nhịn được mà cà khịa ông ta: "Kiếp trước ông sinh một ổ con trai, kết quả tức chết vì con cái tranh giành gia sản, thế là thề kiếp sau chỉ muốn toàn con gái. Giờ nguyện vọng thành hiện thực rồi ông lại tự tức chết mình. Ta biết nói ông thế nào đây? Sao ông cứ thích tự làm khó mình thế nhỉ? Thôi đừng nhìn nữa, sau này vợ ông tái giá, người ta đánh con ông thế nào cũng chẳng liên quan đến ông nữa đâu, đi theo ta thôi..."
Thật tội cho Liễu thị, nàng dâu nhà họ Trần, vất vả cả ngày trời mới sinh được con, đang nằm trên giường thoi thóp thì thấy bà đỡ hớt hải chạy vào, mặt mày cắt không còn giọt máu, hoảng hốt báo tin: "Phu quân nhà ngươi đi rồi!"
Liễu thị ngất lịm đi, lại bị bà đỡ bấm nhân trung cho tỉnh lại: "Trần nương tử, ngươi không thể có chuyện gì nữa đâu! Ngươi mà có mệnh hệ gì thì cả nhà này biết sống sao? Ông trời thật là thất đức mà..."
Chẳng phải là thất đức quá rồi sao?
Phượng Thanh, bị quấn qua quýt trong tã, thầm nghĩ: Vừa chào đời đã để mình khắc chết cha ruột, xem ra những ngày tháng sau này chẳng dễ sống rồi.
Trụ cột trong nhà không còn, trên Liễu thị lại không có cha mẹ chồng, bà đành gạt nước mắt lo liệu hậu sự cho Trần Vân Canh, đồng thời tính toán cho tương lai của mình và các con.
Người nhà mẹ đẻ của Liễu thị đến, giúp bà lo liệu tang sự cho Trần Vân Canh, sau đó mang hai đứa con của bà đi.