Bình An Thành mà An Tiến đang quản hạt thuộc một tỉnh nhỏ phía Nam An Ninh quốc, nơi đây kinh tế không phát triển lắm; dân chúng phần lớn dựa vào trồng trọt, nuôi cá, nuôi gà vịt, trâu bò mà sống; khá hơn chút thì buôn bán nhỏ lẻ.
Về phong tục tập quán, An Tiến cảm thấy đúng thật rất thuần phác. Hắn sống ở đây tròn một tháng, chỉ gặp vài vụ va chạm vặt vãnh, tuyệt nhiên không có chuyện gϊếŧ người phóng hỏa, những vụ kiện nhỏ phần lớn đều dễ giải quyết - bổ đầu Triệu Khánh chỉ cần quát lên một tiếng, còn sư gia thì khuyên nhủ vài câu, nguyên cáo với bị cáo lại hoà thuận ngay, đến mức chẳng cần huyện lệnh như hắn phải nhúng tay vào.
Bách tính nơi này vô cùng tôn trọng quan phủ địa phương, cũng rất yêu mến hắn, mỗi lần An Tiến ra phố dạo một vòng, thế nào cũng được tặng đủ loại thức ăn nước uống, nhận mãi thấy ngại, hắn dần cũng không dám lang thang ra ngoài thường xuyên nữa.
“Buồn chán quá đi!” An Tiến gục mặt xuống bàn, tay cầm cây bút lông sắp khô mực, không phải hắn muốn học hành; kiếp trước hắn chỉ mới đến trình độ “học rớt chuẩn”, nhưng giờ thật sự chẳng còn gì để giải trí.
Muốn chơi bóng rổ? Xin lỗi, cổ đại không có.
Muốn chơi điện thoại?
Muốn đọc truyện?
Muốn cày phim? Xem thi đấu?
Ha hả.
“Đại nhân, người có muốn thử trồng trọt không?”
“...” Sống cùng thuộc hạ chưa lâu, nhưng An Tiến đã nhận ra vài nét đặc trưng của từng người.
Bổ đầu Triệu Khánh thì hấp tấp ồn ào.
Còn sư gia Phùng Ngôn trước mặt thì... thiếu tinh ý đến mức đáng lo.
Ngươi nhìn làn da trắng của ta đi, nhìn đôi tay nõn nà này đi, có chỗ nào giống người biết cầm cuốc không?
“Thôi đi, ngươi tự trồng đi.” An Tiến uể oải nói.
“Tiểu nhân không trồng đâu.” Phùng Ngôn cười hì hì: “Nương ta bảo tay ta là để viết chữ, tuyệt đối không được đυ.ng vào cái cuốc, nhưng huyện lệnh tiền nhiệm lại rất thích trồng trọt. Mấy mẫu ruộng và vườn rau phía đông nha môn, có đến một nửa là do ông ấy tự tay trồng đó.”
“Ồ? Vậy huyện lệnh tiền nhiệm giờ đâu rồi?” An Tiến tiện miệng hỏi.
“Lưu đại nhân, ông ấy... ông ấy...” Sư gia bĩu môi, đôi mắt buồn bã ngước lên trời.
“Cái gì?! Chết rồi? Chết thế nào?” An Tiến giật mình, chẳng lẽ... tiền nhiệm cũng chết vì buồn chán?
“Tiểu nhân không rõ, nhưng đoán chắc là... chết vì mệt...” Sư gia lắp bắp, rồi còn chắp tay khấn vái.
“...”
“Trồng trọt mà mệt đến chết?” Thật khó tưởng tượng, trên đời có người chăm chỉ đến mức ấy.
“Cũng không hẳn, huyện lệnh mỗi ngày phải xử vô số vụ kiện, nửa tháng liền không ngủ được, cuối cùng thì...” Sư gia thở dài, nói tiếp: “Nhưng Lưu đại nhân từng bảo thời gian hạnh phúc nhất của ông ấy là lúc trồng trọt. Trồng trọt khiến ông ấy vui và thư thái.”
“...” Người nói ra câu “trồng trọt khiến ta vui vẻ” chắc hẳn đã mệt đến tuyệt vọng rồi!
“Xử vô số vụ kiện? Sao ta chẳng thấy vụ nào? Nếu có án lớn, ta đâu đến mức buồn chán thế này...” An Tiến nghi ngờ.
Sư gia cười rất gian, tròng kính lóe ánh sáng lạnh, như thể câu nói tiếp theo được thêm chút ma lực thần bí.
“Sắp rồi, sắp có đấy.”
“...” Một linh cảm chẳng lành len lỏi trong lòng An Tiến.
Thôi mặc, chết vì mệt còn hơn chết vì buồn chán, hắn xoa tay đầy mong chờ - cuồng phong bão táp hãy tới đây!
...
“An đại nhân, đến rồi.”
An Tiến vẫn chìm trong hồi ức về tháng ngày buồn tẻ thì giọng nói hùng hồn của Triệu Khánh kéo hắn tỉnh lại.
“Ồ... tới rồi à? Đi xuống xem nào.” Hắn mơ màng đáp.
Lần đầu trong đời trực tiếp gặp thi thể, lại còn tự treo cổ, hắn thả mình xuống xe mà tim vẫn đập thình thịch.
Trước mắt là căn nhà gỗ hai tầng mái nhọn cũ kỹ, trước cửa đặt mấy bó rơm. Xung quanh là cả đám dân đứng vây thành vòng, nam phụ lão ấu đều có, ai nấy bàn tán rì rầm, có vài đứa trẻ cố rướn cổ nhìn vào trong qua cánh cửa mở toang, bị người lớn vội kéo lại.
An Tiến biết, đây là vụ án đầu tiên hắn phải xử lý, giờ là lúc thể hiện bản lĩnh! Từ nhỏ hắn đã chịu ảnh hưởng của cha, rất thích truyện trinh thám và phim phá án, lần này, nhất định phải để dân chúng Bình An Thành thấy được thế nào là Phúc Nhĩ Ma An!
Huyện lệnh tiền nhiệm chết vì mệt - vì không biết phá án, khiến bọn xấu lộng hành, nhưng chỉ cần có hắn ở đây, vụ đến hắn phá vụ ấy, đến hai phá hai, để người chết được giải oan, để dân chúng yên ổn làm ăn.
“Tiểu Xuân, Tiểu Hạ, hai đứa lại đây. Nghe kỹ: điều quan trọng nhất khi phá án là gì? Chính là... bảo vệ hiện trường, từ nay nhớ cho kĩ, hễ xảy ra án, phải lập tức phong tỏa. Không ai được chạm vào thi thể, không ai được đi lại lung tung, tất cả đều là manh mối, ngay cả không khí trong hiện trường cũng không được xáo trộn. Hiểu chưa?”
Hai thị vệ trẻ mười sáu mười bảy tuổi ngơ ngác gật đầu.
“Còn ngẩn người làm gì? Mau đi!”
“Đi... đi đâu ạ?” Tiểu Xuân run run hỏi.
“...”
“Đi giải tán đám quần chúng này, rồi lấy dây vây kín căn nhà lại! Ngoại trừ quan nha, không ai được vào. Rõ chưa?”
“Rõ ạ!” Hai tiểu thị vệ chạy thục mạng làm nhiệm vụ.