Thế giới 2 - Chương 4: Cổ đại hư cấu (4)

Chúc Duyệt… Mạnh Gia Trạch lặng lẽ đọc cái tên ấy trong lòng, vừa nghĩ đến những tình tiết trong sách, tim hắn liền đau nhói, giờ đây hắn chỉ muốn được gặp Chúc Duyệt ngay lập tức, xác nhận y có còn bình an vô sự hay không.

Hắn mở mắt, hướng về không khí trước mặt lạnh nhạt gọi: “Ảnh Nhất.”

Một cơn gió nhẹ lướt qua, chỉ trong nháy mắt, trên mặt đất đã xuất hiện một người toàn thân mặc hắc y, đeo mặt nạ. Ảnh Nhất quỳ một gối xuống, cung kính nói: “Thuộc hạ có mặt.”

“Bảo Ảnh Nhị đi điều tra về thứ tử Chúc Duyệt của nhà Thượng thư bộ Sử, ta muốn biết toàn bộ về quá khứ của y, còn cả… hiện giờ y đang làm gì.” Nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, Mạnh Gia Trạch cụp mắt lại, nói thêm một câu: “Thay ta nói với Ảnh Nhị một tiếng, vất vả rồi.”

Những năm qua, nhóm ảnh vệ này đã giúp hắn làm rất nhiều việc, còn dạy hắn võ công, bảo vệ hắn trưởng thành, thực ra bọn họ đã sớm trở thành nửa thầy nửa bạn của hắn rồi.

Ảnh Nhất quỳ dưới đất khẽ khựng lại một thoáng — Lần đầu tiên chủ tử nói ra mấy lời như vậy, cảm giác như chủ tử bây giờ dường như đã thay đổi, trở nên có tình cảm hơn rồi. Hắn ta nhanh chóng điều chỉnh lại thái độ, không để lộ sơ hở, vẫn cung kính như cũ: “Thuộc hạ tuân mệnh.”

Chớp mắt, người kia đã biến mất không thấy bóng dáng.

Mạnh Gia Trạch đứng dậy rót cho mình một ly nước, tuy người hầu trong cung hắn không nhiều nhưng nước trong phòng hắn lúc nào cũng được giữ ấm, vừa đủ để uống. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt, chớp mắt liền tan biến.

Không biết từ khi nào, hắn đã dần lãng quên những người luôn ở bên cạnh mình rồi để mặc cho bản thân chìm đắm trong hận thù, bị hận thù nuốt chửng.

Mạnh Gia Trạch cầm ly trà lên nhấp một ngụm, trầm tư suy nghĩ.

Lứa ảnh vệ này là do Phó lão tướng quân đặc biệt huấn luyện cho Mạnh Gia Trạch. Dù ông là trung thần nhưng ông vẫn để lại cho ngoại tôn của mình một lá bài tẩy.

Tuy số lượng không nhiều nhưng ai nấy đều là cao thủ. Trong đó, Ảnh Nhất có võ công cao nhất, chuyên phụ trách bảo vệ an toàn cho Mạnh Gia Trạch, luôn ở bên cạnh hắn. Ảnh Nhị thì khinh công giỏi nhất, chủ yếu đảm nhận việc thu thập tin tức.

Một canh giờ sau, cửa sổ bị người ngoài nhẹ nhàng mở ra, một bóng đen mang theo hơi nước lặng lẽ lẻn vào.

Mạnh Gia Trạch hơi bất ngờ, nhanh vậy sao?