Thế giới 2 - Chương 1: Cổ đại hư cấu (1)

Đầu thu năm Thành Minh thứ mười một.

Trong hoàng cung, chỉ cần ở lâu một chút thì ai cũng biết, Ngũ hoàng tử Mạnh Gia Trạch là người không được sủng ái nhất trong cung. Hoàng đế đối với hắn không hề hỏi han, các hoàng tử công chúa khác cũng xem hắn như không khí.

Bầu trời âm u xám xịt, là dấu hiệu sắp có mưa.

Sau khi luyện công trở về Mạnh Gia Trạch liền nhận khăn lau mồ hôi do Tiểu Viên Tử đưa tới rồi tiện tay lau vài cái. Dung mạo của hắn tuấn mỹ nhưng trong ánh mắt dường như vĩnh viễn ẩn chứa một tia u tối, cả người nhìn qua có chút khí chất âm trầm khó nói.

Cả cung Vĩnh Hoa, ngoài hắn và Tiểu Viên Tử ra thì không còn ai khác, lạnh lẽo tiêu điều vô cùng. Nhưng Mạnh Gia Trạch cũng chẳng bận tâm, thay vì giữ một đám hạ nhân có tâm tư bất chính thì tự tay hắn làm còn hơn.

Đột nhiên, một tiếng sấm vang rền xé ngang trời, Mạnh Gia Trạch choáng váng đầu óc, suýt nữa ngã nhào xuống đất, may mà hắn kịp thời chống tay vào tường mới đứng vững được.

Tiểu Viên Tử lo lắng nhìn y: “Điện hạ, người sao vậy?”

Mạnh Gia Trạch phất tay, đứng thẳng dậy rồi đưa khăn lại cho hắn ta, trấn an nói: “Không sao, chỉ là hơi mệt thôi.”

Tiểu Viên Tử là người do mẫu phi hắn cứu về, từ nhỏ đã đi theo y, tuy là nô tài nhưng tình nghĩa chẳng khác nào bằng hữu.

Đợi Tiểu Viên Tử ra ngoài và đóng cửa lại, hắn mới có thời gian sắp xếp lại mớ hỗn độn vừa đột nhiên xuất hiện trong đầu mình.

Cẩn thận xem kỹ thì phát hiện đó là một quyển sách, tên là “Thịnh Thế Sủng Phi”. Mạnh Gia Trạch nhanh chóng lướt qua phần đầu, phát hiện không chỉ ngôn ngữ trực tiếp mà tình tiết trong đây cũng cực kỳ hoang đường.

Nhân vật chính là người xuyên không đến từ tương lai, trọng sinh vào thân xác của một tiểu thư thứ xuất không được coi trọng, sau đó tung hoành trong hậu viện đánh mặt từng người, phản công ngược dòng, xử lý sạch sẽ đám đích nữ từng ức hϊếp mình.

Mạnh Gia Trạch nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn xoa trán. Hắn thật sự không có hứng thú với mấy chuyện đấu đá thâm cung giữa đám nữ nhân hậu viện, chắc chỉ là một quyển thoại bản dân gian lưu truyền thôi.

Nhưng cái thoại bản này vì sao lại xuất hiện trong đầu hắn chứ? Không còn cách nào khác, hắn đành nhẫn nại đọc tiếp.

Đột nhiên, đồng tử hắn co rút lại, hắn không thể tin nổi —— trong thoại bản này vậy mà lại xuất hiện cái tên Mạnh Cảnh Dật, thân phận cũng giống hệt ngoài đời, đều là thái tử đương triều.

Nắm chặt tay, hắn cố đè xuống sát ý vừa trỗi dậy trong lòng.