Chương 3

Tiết Vụ lại lườm trợ lý của mình: “Em còn nói!”

Lộ Nhất Minh vỗ nhẹ lưng cô ta, nói với người bên cạnh: “Diễn viên quần chúng mà, ai diễn chẳng được, em nói có đúng không?”

Chủ đầu tư đã thể hiện thái độ, người khác còn nói được gì nữa.

Chỉ đành cảm khái số phận của diễn viên quần chúng kia không tốt mà thôi.

Lộ Nhất Minh thể hiện thái độ xong, nói vài câu với đạo diễn vừa đến rồi chuẩn bị đưa Tiết Vụ rời đi.

Nhưng anh ta còn chưa đi được mấy bước đã bị một cô gái ăn mặc quê mùa chặn lại.

Cô mặc áo thun cỡ lớn, quần lửng, giày thể thao, kết hợp với kiểu tóc mì tôm, hơn nữa còn trang điểm khá kỳ quặc, trông vô cùng nổi bật.

“Có chuyện gì không?”

Người chặn trước mặt anh ta chính là Từ Mi, ngoại hình đó là theo yêu cầu của đoàn phim.

Ban đầu đạo diễn không bắt phải quê mùa đến mức ấy, chỉ trách cô quá xinh đẹp. Diễn viên quần chúng mà còn đẹp hơn cả nữ chính, nữ phụ thì còn ra thể thống gì nữa. Thế là cô thành ra như vậy.

Từ Mi không mấy quan tâm chuyện này. Vấn đề là cô bỏ tiền mua vai diễn quần chúng để rèn luyện bản thân, chưa kịp xuất hiện được mấy lần đã bị sa thải.

Từ Mi nhìn thẳng vào Lộ Nhất Minh, hỏi anh ta với giọng mang theo chút trách móc: “Diễn viên quần chúng chọc giận hai người à? Nói sa thải là sa thải, anh không thấy áy náy sao? Ỷ vào thế lực để ức hϊếp người khác, ba mẹ ông bà tổ tiên tám đời của anh có biết không?”

Lộ Nhất Minh: “”

“Ồ, cô chính là diễn viên quần chúng đó sao? Bị đuổi nhưng không phục, nên lôi cả ba mẹ ông bà tổ tiên ra để dạy dỗ tôi?”

Bình thường, lời Lộ Nhất Minh đã nói ra thì không ai dám phản bác. Đây là lần đầu tiên anh ta gặp chuyện như vậy.

Dù trước mặt là một cô gái quê mùa, anh ta vẫn thấy hứng thú, không vội rời đi mà lên tiếng trêu chọc: “Có bản lĩnh thì để bà nội tôi tự mình nói, bảo bà dạy dỗ tôi. Cô làm được không?”

Ông nội của Lộ Nhất Minh vẫn còn sống, còn bà nội thì đã qua đời vì bệnh hiểm nghèo vài năm trước.

Anh ta cố ý nói như vậy, không ngờ cô gái kia thật sự lấy điện thoại ra, còn xin số điện thoại của anh ta.

Lộ Nhất Minh: “...”

Từ Mi nói: “Số điện thoại của bà nội anh.”

Lộ Nhất Minh nói: “Cô thật sự muốn gọi cho bà nội tôi sao? Được thôi.”

Lộ Nhất Minh lấy điện thoại ra, mở khóa bằng vân tay, tìm số điện thoại vẫn còn lưu trong danh bạ chưa xóa, đưa cho cô xem.

Từ Mi ghi lại số này, sau đó bấm máy gọi đi.

Lộ Nhất Minh ung dung đứng chờ bên kia thông báo số điện thoại không tồn tại.

Số này đã bị hủy sau khi bà nội anh ta qua đời, cũng không chuyển cho ai khác. Theo lý mà nói thì không thể kết nối được.

Ai ngờ cô gái quê mùa trước mặt lại nghiêm túc đặt điện thoại lên tai chờ một lúc, sau đó vang lên một tiếng chào.