Chương 25

Chiếc xe bảo mẫu chậm rãi rời đi, Thương Lệnh Giác đang ôm đàn guitar hát, trái tim đột nhiên khẽ nhói lên một chút, suýt chút nữa lạc giọng.

"Ngày đó cùng em đối diện, như lạc giữa cơn mưa triền miên."

Hồi tưởng lại ngày mưa gặp gỡ Tư Nhị, Thương Lệnh Giác khẽ hát.

Một đời người sẽ vài lần rơi xuống vực sâu, lại có mấy lần có thể nhìn thấy ánh sáng. Thương Lệnh Giác chỉ biết vào khoảnh khắc cuộc đời nàng tăm tối nhất, tia sáng kia đã chiếu rọi vào.

"Nếu bạn từng đau khổ, như vậy cũng sẽ chờ mong ánh sáng, ánh sáng xuyên qua mê cung, vĩnh viễn sẽ không bỏ quên bạn."

"Vĩnh viễn sẽ không bỏ quên bạn."

Hát xong câu này, Thương Lệnh Giác đứng dậy ngẩng đầu, phía dưới khán đài muôn vàn người xem, người cô mong đợi cuối cùng vẫn không đến.

Bài 《Tìm Quang》 là bài hát cuối cùng, cũng là bài duy nhất không có vũ đạo.

Trở lại hậu trường, Lâm Đường khó nén sự hưng phấn và kích động trong lòng, cứ nắm chặt tay Thương Lệnh Giác và Hạ Chi Tiêu, nhảy nhót như một con khỉ.

"Có phải chúng ta rất thành công không, có phải không, có phải không!"

"Đường Đường, cậu hưng phấn cứ như chúng ta vừa giành được giải thưởng nhóm nhạc xuất sắc nhất vậy." Hạ Chi Tiêu bất đắc dĩ cười, vô tình lại phát hiện đuôi mắt Thương Lệnh Giác thoáng hiện vẻ cô đơn: “Thương Thương, em không vui sao?"

"Hả?" Thương Lệnh Giác nhanh chóng giấu đi vẻ u buồn trong mắt, lắc đầu, bộ trang phục quá mức xinh đẹp khiến cô trông vừa cao ráo vừa quyến rũ, vẻ mặt không cười lạnh lùng vô cùng: “Sao lại không, em rất vui."

Chỉ là thoáng có chút thất vọng thôi, nhưng cũng chỉ một chút.

"Vậy chúng ta hẳn là nên đi ăn mừng chứ nhỉ.” Lâm Đường cười càng tươi hơn: “Kỳ Mông cậu cũng đi chứ?"

Sở dĩ có câu hỏi này, chủ yếu là vì Kỳ Mông vẫn luôn tách biệt với ba người các nàng, ngay cả bữa trưa bình thường cũng một mình ra ngoài ăn.

"Các cậu không bằng đi theo tôi đi.” Vì hát và nhảy năm bài liên tục, Kỳ Mông mệt đến thở hồng hộc, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười kỳ lạ: “Đi tham gia tiệc sinh nhật của tôi, ở đó có lẽ sẽ gặp được người mà các cậu cầu còn không được đó."

"Hôm nay là sinh nhật cậu?"

"Đúng vậy, âm lịch, hay là nói trong các cậu có ai cùng ngày sinh nhật với tôi?" Kỳ Mông bị lạnh đến hắt xì một cái, vẫn không quên liếc mắt dò xét Thương Lệnh Giác.

"Có sao? Không có đâu." Lâm Đường gãi gãi đầu, cô nhớ rõ sinh nhật của những người khác đều vào mùa hè.

Nhân lúc rảnh rỗi, Thương Lệnh Giác mở điện thoại, cuối cùng nhìn vào biểu tượng chim cánh cụt, ảnh đại diện của Tư Nhị vẫn là màu xám. Chắc là bận quá thôi, trước kia Tư Nhị mất liên lạc với cô mấy tháng cũng là chuyện thường.

Kỳ thật, lúc công ty yêu cầu điền thông tin cá nhân, Thương Lệnh Giác cố ý yêu cầu thông tin đối ngoại, dời sinh nhật của cô lên trước mấy tháng.

Cũng không có nguyên nhân đặc biệt gì, chỉ là cô không thích người khác tổ chức sinh nhật cho mình.

Đặc biệt là vào đúng ngày sinh nhật của cô.

Có lẽ trên thế giới này, trừ đồn công an ra, chỉ có Tư Nhị biết sinh nhật cô.

Thương Lệnh Giác có nhận được lời chúc sinh nhật hay không, quyết định bởi việc Tư Nhị có muốn nhớ ngày này hay không.

Cô vẫn không từ bỏ ý định mà lại mở WeChat, muốn xem vòng bạn bè của Tư Nhị.

Ảnh đại diện WeChat của Tư Nhị là một con cáo trắng toàn thân với đôi mắt xanh lam, ảnh nền vòng bạn bè cũng là bức ảnh con cáo nhỏ này đang nhảy nhót trên cỏ.

Kéo xuống xem tiếp, vẫn chỉ có một dòng trạng thái từ dịp Tết, kèm theo bức ảnh một mâm lớn kẹo hồ lô.

Thương Lệnh Giác nhìn bức ảnh khẽ cười, sau tiếng cười lại là một khoảng trống vắng lặng.

"Chúng ta nhất định sẽ tham gia sinh nhật cậu.” Hạ Chi Tiêu nở một nụ cười thân thiện, dù sao hòa khí trong nhóm rất quan trọng: “Nhưng mà, quà sinh nhật có thể để sau được không?"

"Không sao cả, tôi chẳng thiếu gì.” Kỳ Mông khoác lên chiếc áo lông vũ dài màu sáng, ngón tay sơn móng tay đỏ tươi nhấp vào điện thoại: “Tôi bảo quản gia đến đón chúng ta, chỗ đó cách đây hơi xa."

"Thương Lệnh Giác, cậu sẽ không dám không đi chứ?" Kỳ Mông soi gương kẻ thêm đường viền mắt, kéo dài đuôi mắt cong lên quyến rũ, khóe mắt liếc thấy Thương Lệnh Giác một mình đứng bên cửa sổ, phảng phất có một tầng ánh sáng cô độc bao quanh cô: “Vừa nhìn cậu là biết ngay kiểu người siêu cô độc, cô độc đến chết."

"Nhất định phải đi, chúng ta là đồng đội mà, hơn nữa tôi cũng không cô độc.” Thương Lệnh Giác xoay người, mái tóc mềm mại trên trán khẽ rũ xuống, cô hơi nghiêng đầu, làn da trắng nõn như ngọc mềm: “Tiệc sinh nhật, chắc là sẽ có rất nhiều người nhỉ."

"Đó là đương nhiên, sinh nhật bổn tiểu thư, phải tổ chức thật lớn, hơn nữa, biết đâu cậu sẽ nhận được bất ngờ thú vị đấy!"

Kỳ Mông như vô tình mà nhấn mạnh hai chữ "bất ngờ thú vị", ẩn ẩn cười có chút đắc ý.

Tuy rằng nói như vậy rất giống một kẻ nhà giàu mới nổi, nhưng sự cổ động không rõ ràng của Thương Lệnh Giác khiến Kỳ Mông rất hưởng thụ, thậm chí khiến cô ta cảm thấy Thương Lệnh Giác quả nhiên rất dễ bắt nạt.