Chương 15

Hiwill nheo mắt, khóe môi khẽ cong lên, sau đó quỳ một gối xuống, thành kính cầu nguyện.

Mối thù cần báo, anh nhất định sẽ báo.

Ân nghĩa cần trả, anh cũng sẽ không quên.

Còn những bí ẩn chưa có lời giải, anh sẽ tiếp tục truy tìm cho đến khi chạm đến sự thật cuối cùng.

Vị quý cô nhân hậu và đáng yêu ấy không để lộ tên, nhưng Hiwill không phải là kẻ mù mờ. Chỉ cần nhìn vào gia huy trên y phục của người hầu đi theo cô, anh đã đoán được thân phận thật.

Nữ Nam tước Rhode, cầu xin Thần Sáng mãi mãi dõi theo và che chở cho người.

Trong khi Hiwill còn đang cầu nguyện, Iris gần như đã quên mất sự tồn tại của anh. Lần đầu tiên trong hai kiếp sống, cô thật sự được đặt chân vào rừng và cô chơi rất vui.

Nghe theo lời dặn của người hầu, Iris không đi sâu vào rừng, chỉ dạo quanh ở rìa, nơi an toàn nhất. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cô hài lòng. Vừa hái nấm, hái quả, cô vừa tìm được vài loại gia vị mà người dân nơi này chưa từng biết cách dùng - thu hoạch quả thật phong phú.

“Hôm nay có thể nấu được mấy món mới rồi. Còn mấy loại quả này thì làm mứt được đấy. Về nhà ta sẽ liên hệ với nhà cung cấp mới, cũng nên thay đổi thực đơn thôi.”

Ford, quản gia của biệt thự Rhode, là người đã tận tụy phục vụ gia đình này suốt hàng chục năm. Ông là một lão quản gia hiền hậu và đáng tin cậy, trong mắt Iris, vị trí của ông chẳng khác nào Jarvis với Tony hay Alfred với Bruce - những người không thể thiếu.

Khi trở về biệt thự, Iris đích thân xuống bếp dưới ánh nhìn không mấy đồng tình của Ford. Cô vừa rửa nguyên liệu, vừa hướng dẫn đầu bếp Fanny cách xử lý và chế biến.

Cũng coi như một buổi luyện tập cho tiết học nấu ăn sắp tới, Iris khéo léo truyền đạt lại những gì đã học, và bất ngờ thay, hiệu quả vô cùng rõ rệt.

[Kinh nghiệm giảng dạy +5.]

[Kinh nghiệm giảng dạy +5.]

[Kinh nghiệm giảng dạy +5.]

[Kích hoạt hiệu ứng “Dẫn dắt khéo léo” - Ngộ tính học viên +20 khi lắng nghe bài giảng]

Một niềm vui ngoài dự kiến khiến Iris càng thêm hứng thú. Chỉ trong một bữa ăn, kinh nghiệm giảng dạy của cô đã tăng lên cấp 2, đồng thời còn kích hoạt hiệu ứng “Tăng tỉ lệ giác ngộ”.

Kỹ năng nấu ăn cao cấp quả nhiên không uổng phí. Từ sự ngờ vực ban đầu, đầu bếp Fanny dần trở nên chăm chú, rồi hoàn toàn bị thuyết phục chỉ sau một bữa.

“Trời ơi, món ăn tuyệt hảo như vậy, chắc chỉ có Nữ Nam tước mới làm ra được! Tôi nấu ăn bao nhiêu năm rồi, chưa từng nghe, chứ đừng nói là thấy những món thế này!”

Iris lau tay khô, điềm nhiên gật đầu:

“Sau này, khi nguyên liệu phong phú hơn, tôi sẽ dạy bà thêm vài công thức nữa, bà Fanny. Liệu dinh thự Nam tước Rhode có thể dọn ra một bàn tiệc khiến khách quý hài lòng hay không, tất cả đều nhờ vào bà.”

Thỉnh thoảng xuống bếp một bữa thì được, nhưng ngày nào cũng vậy thì không. Iris chẳng hề có ý định đổi nghề, nên đầu bếp Fanny không cần lo mất vị trí.

Bà Fanny thật sự thở phào nhẹ nhõm. Sau khi nếm thử món do Iris nấu, bà mới nhận ra những bữa ăn mình từng dọn lên trước đây… thật sự chẳng có gì đáng tự hào.

“Nữ Nam tước thân mến, chắc hẳn đây là những món ngài học được ở Vương Đô, đúng không ạ?”

“Cũng có thể nói là vậy.” Iris hơi ngừng một chút, rồi thản nhiên bịa ra câu chuyện:

“Khi còn đi học, tôi từng gặp một đầu bếp đến từ phương Đông bí ẩn. Chúng tôi hợp ý nhau, anh ấy đã dạy tôi nhiều điều thú vị. Ồ, hình như họ là một nhóm nhỏ cùng du hành, tôi còn học được vài thứ khác nữa cơ.”

Dù sao thì, chẳng ai có thể thật sự tìm thấy những “vị khách phương Đông” đó. Chỉ cần Iris đưa ra lý do hợp lý, người trong lãnh địa Rhode sẽ chẳng ai dám hỏi sâu hơn.

Về phần sau này, Iris nghĩ, chắc cũng chẳng ai dại gì mà đắc tội với một “bậc thầy cuộc sống” trừ khi họ không muốn đυ.ng vào bất kỳ sản phẩm nào có liên quan đến cô.

Bà Fanny là người dễ tin, ngoài những lời tán dương ra thì chẳng nói được gì khác. Tuy lời khen có phần đơn điệu, nhưng chân thành, là kiểu khiến người nghe cũng phải vui lòng.