Chương 11

Iris nhướn mày: “Chà, nên than thở rằng vận may của Nam tước Rhode quá cố không tốt, hay nên trách ông ấy nhìn người không đúng? Hoặc là… trách việc giáo dục.”

Hai đứa trẻ được ông nuôi nấng từ nhỏ, kết quả lại thành ra hai kẻ bạc bẽo đến tận xương tủy. Quả thực khiến người ta chỉ muốn ra tay một phen.

Lời của Jamie khiến mọi người chấn động.

Dù các học sinh khác nhỏ nhất cũng chỉ 7, 8 tuổi, lớn nhất mới 14, nhưng ai nấy đều cảm nhận rõ sự vô liêm sỉ ngập tràn trong từng câu chữ của cậu ta.

Rốt cuộc là kiểu người thế nào mới có thể mặt dày đến mức nói ra thứ lý lẽ trắng đen đảo lộn như vậy? Ngay cả John cũng bị dọa sợ, bất giác lùi nửa bước, âm thầm quyết định từ nay phải tránh xa Jamie.

Học viện Rhode quả thật không có tiền đồ, nhưng với Jamie, lão Rhode chẳng khác nào ân nhân tái tạo. Thuốc thiền định, thuốc rèn luyện thể chất… đâu phải thứ rẻ tiền, lại còn phải dùng đều đặn mới có tác dụng hỗ trợ tu luyện.

Jamie nhập học không cần đóng học phí, còn được Nam tước cấp thuốc đều đặn. Người bình thường, cho dù có rời đi, ít nhiều cũng mang ơn. Nhưng cái kiểu ăn cháo đá bát như cậu ta, đúng là hiếm có khó tìm trên đời.

“Bộp, bộp, bộp.”

Tiếng vỗ tay vang lên, giòn giã, nhịp nhàng. Những người vừa bị Jamie làm cho kinh ngạc giờ mới hoàn hồn, quay lại nhìn thì thấy vị Nữ Nam tước trẻ tuổi đang vỗ tay.

Vỗ tay…?

“Cảm ơn cậu, Jamie, lời nói của cậu đã thật sự mở rộng tầm mắt tôi.” Iris cong môi mỉa mai, đôi mắt xanh thẫm, lạnh lẽo như băng chăm chú nhìn kẻ bạc bẽo trước mặt.

“Trước khi nghe cậu nói, tôi chưa từng nghĩ trên đời lại có người trơ trẽn đến vậy. Chính cậu đã mở ra một cánh cửa mới, cho tôi thấy kẻ vô ơn bạc nghĩa có thể đạt đến một độ cao thật… bất ngờ.”

“Cậu nhập học trong lúc khốn khó, cha tôi thương tình, miễn học phí, lại không hề kỳ thị, cho cậu hưởng nền giáo dục ngang hàng với người khác. Khi thấy cậu có thiên phú, cha tôi nghĩ đến việc cậu không có gia đình chống lưng, chẳng đủ sức mua thuốc hỗ trợ tu luyện, nên đã bớt một phần từ khoản thu nhập vốn đã ít ỏi của lãnh địa để mua cho cậu. Thế mà cậu…”

Đến đây, Iris khẽ thở dốc, giọng như cố nén tức giận trong mắt người ngoài.

“…Không những chẳng biết ơn, mà còn trắng trợn coi đó là thủ đoạn trói buộc. Thật nực cười! Cậu có gì đáng để giữ lại? Là thiên phú không mấy nổi trội? Hay tâm hồn dơ bẩn hơn cả vũng bùn hôi thối nhất? Xin lỗi khi phải nói thẳng, nếu cậu sớm nói ra, cha tôi nhất định sẽ không “làm lỡ tiền đồ” của cậu đâu.”

“Nếu như cậu còn có tiền đồ.”

Iris dứt lời, không buồn để ý tới gương mặt vặn vẹo đầy oán hận của Jamie. Vẫn câu nói cũ: cô chưa bao giờ ngăn cản tương lai của bất kỳ ai. Người rời đi bình thường đều nhận được lời chúc phúc của cô, còn những kẻ ăn cháo đá bát… thì, ha ha!

“Ngài sẽ hối hận vì đã sỉ nhục tôi!”

Dù là con trai, nhưng Jamie chỉ là một đứa trẻ, chiều cao kém xa Iris đã trưởng thành. Cậu ta chỉ có thể ngẩng đầu căm hận nhìn đối phương:

“Tôi sẽ trở thành pháp sư cao cấp, thậm chí là ma đạo sư! Đến lúc đó ngài cứ chờ đấy!”

Lời chưa dứt, hai người hầu của Iris đã tiến lên túm chặt cánh tay cậu ta. Jamie trừng mắt không thể tin nổi, rồi mới bàng hoàng nhận ra sự thật: khoảng cách địa vị giữa mình và Iris vốn không thể lấp đầy.

“Thưa tiểu thư, người định xử lý thế nào?” Một người hầu hỏi.

Iris sốt ruột khoát tay:

“Trực tiếp ném nó ra ngoài. Sau đó, tổng hợp toàn bộ những gì cha tôi đã tài trợ cho nó suốt bao năm, cộng thêm tiến độ tu luyện của nó, cùng những lời nó vừa phun ra hôm nay. Hãy để mọi người có mặt ký xác nhận, rồi dán công khai lên bảng thông báo trước trường. Đồng thời, trục xuất nó khỏi lãnh địa Rhode với tội danh “bất kính quý tộc”. Nó và cả con cháu đời sau nếu có mãi mãi không được phép bước vào lãnh địa này.”