“Các em hẳn đã biết, ba thầy Edward, Ace và Collins đã rời Học viện Rhode. Dù rất tiếc, nhưng tôi không thể giữ họ lại.”
Giọng Iris bình thản, như thể chỉ đang nói chuyện tối nay ăn gì, chứ chẳng phải tin tức chấn động.
“Kỳ nghỉ vốn dự kiến bắt đầu sau ba ngày, nay sẽ được dời sớm hơn, vào chiều nay. Tôi sẽ sắp xếp xe ngựa đưa từng em về nhà, vì vậy lát nữa các em hãy đi dọn hành lý. Đúng một giờ sau bữa trưa sẽ khởi hành.”
Nói xong, Iris dừng lại một chút, để học sinh có thời gian bàn tán. Cô thầm đếm trong lòng, khoảng hai phút sau thì giơ tay ra hiệu cho tất cả im lặng.
“Xin hãy yên tâm tận hưởng kỳ nghỉ. Học viện sẽ không đóng cửa. Tôi lấy danh nghĩa Nữ Nam tước Rhode mà thề, khi các em kết thúc kỳ nghỉ trở về, vẫn sẽ tiếp tục được giáo dục.”
“Thưa ngài,” John giơ tay: “Tôi có câu hỏi.”
Iris quay đầu, ánh mắt dừng trên cậu bé, khẽ gật: “Mời nói.”
John hỏi: “Sau khi chúng tôi trở về, sẽ có giáo viên ma pháp và võ thuật mới không?”
“Khó nói, có lẽ là không.” Iris không định giấu giếm: “Nội dung giảng dạy của trường sẽ thay đổi. Tôi sẽ viết rõ trong thư gửi đến người giám hộ của các em, để họ giải thích và quyết định xem các em có trở lại hay không.”
Sự chuyển đổi này là điều tất yếu. Trong các môn học mà hệ thống cung cấp, không có chỉ dẫn trực tiếp nào giúp học sinh trở thành pháp sư hay võ giả, tất cả đều phải đi đường vòng.
Nói đơn giản, các trường ma võ đều đào tạo học sinh theo hệ chiến đấu.
Còn Học viện Rhode trong tương lai sẽ hướng đến kỹ thuật, dạy học sinh chuyển đổi thành những người thuộc hệ sinh hoạt hiếm có. Không phải là không có khả năng tự vệ, nhưng con đường sẽ khó khăn hơn nhiều.
“Tôi chỉ muốn tập luyện võ thuật.” John sau khi nghe được đáp án thì lập tức bày tỏ thái độ: “Học kỳ tới tôi sẽ không trở lại.”
Iris gật đầu: “Được, tôi sẽ cho người giúp em làm thủ tục.”
Việc chuyển trường ở Đại lục Ma Võ vốn rất phổ biến, thủ tục chỉ mang tính hình thức. Nhưng nếu có tài liệu ghi chép tiến độ tu luyện qua các năm, giáo viên ở trường mới sẽ tiết kiệm được khá nhiều công sức.
John không hề muốn đối đầu với Iris. Nói xấu quý tộc sau lưng là một chuyện, còn đối diện trực tiếp vẫn phải thể hiện sự cung kính. Cha mẹ cậu đều là thương nhân, từ nhỏ đã được dạy cách ứng xử sao cho lợi ích đạt mức cao nhất.
Cậu ta được ba giáo viên ở Học viện Rhode yêu quý, không chỉ nhờ tài năng, mà còn bởi những biểu hiện khéo léo bề ngoài.
Thái độ của John chẳng khác nào một tín hiệu. Sau khi chắc chắn học kỳ tới sẽ không còn các khóa học ma pháp và võ thuật, Dick, Rom và Susanna cũng lần lượt bày tỏ ý định rời đi.
Iris đối xử công bằng với tất cả, cho phép họ mang theo toàn bộ tài liệu luyện tập. Cô không thể trao cho họ tương lai mà họ mong muốn, cũng chẳng cần phải giữ họ lại trên con thuyền của mình.
Ngoài những học sinh còn nhỏ tuổi, lúc này chỉ còn Jamie và Connor chưa lên tiếng. Ánh mắt Iris lần lượt quét qua, cuối cùng dừng lại ở Jamie.
“Em có muốn ở lại không, Jamie?”
Iris hỏi, trong lòng vẫn ôm chút hy vọng. Jamie là một đứa trẻ mồ côi, học ở Học viện Rhode từ tấm bé, gần như lớn lên ở đây.
Nam tước Rhode quá cố cũng từng hết sức coi trọng cậu bé tài năng và cần cù này, không chỉ miễn học phí mà còn âm thầm chu cấp, để cậu khỏi lo chuyện cơm áo mà chuyên tâm vào học tập, tu luyện.
Theo lẽ thường, chỉ cần đứa trẻ này còn chút lương tâm, thì không nên thốt ra ý định rời đi ngay lập tức. Dù thực sự muốn tiếp tục tu luyện, cũng nên nói riêng với Iris trước khi từ bỏ.
“Tôi sẽ đi cùng thầy Coslin đến học viện ở lãnh địa bên cạnh.” Jamie nhìn thẳng vào Iris: “Tiếp tục ở lại cái nơi rách nát này chỉ khiến tiền đồ của tôi bị trì hoãn! Nếu ngài thực sự tốt với tôi, hãy thả tôi đi. Nếu không phải cha ngài cứ dùng thuốc thiền định ép tôi ở lại, tôi đã đi từ lâu rồi.”