Chương 1

[Chuyện xuyên không của Iris.]

Ngày… tháng… năm nọ.

Vào ngày đầu tiên xuyên không vào trò chơi, Iris vẫn còn đang trong giai đoạn tam quan bị chấn động và tái thiết lập. Chín năm học hành vất vả, nay xem như đổ sông đổ biển.

Trò chơi này có tên Học viện Dị Giới, một tựa game mobile offline thuộc thể loại mô phỏng kinh doanh, vừa mới ra mắt của công ty nơi Iris làm việc. Trong game, người chơi sẽ điều khiển một tu sĩ mang hoài bão giáo dục, sau khi xuyên đến đại lục ma thuật, họ sẽ từng bước vực dậy một học viện sắp phá sản.

Là nhân viên của công ty, dù thích hay không, Iris vẫn phải tải về chơi thử và đánh giá để hỗ trợ tăng doanh số. Thế nhưng, cô chẳng thể ngờ rằng, sau đoạn CG (*) hoành tráng đầy rẫy nhân loại, người lùn, yêu tinh, ma vương và cả rồng, xen kẽ kiếm khí cùng ma phá, cô lại thực sự xuyên vào trò chơi ấy.

(*) CG, viết tắt của Computer Graphics, đề cập đến việc tạo ra, thao tác và thể hiện nội dung trực quan bằng máy tính. Thuật ngữ rộng này bao gồm mọi thứ từ hình ảnh 2D đơn giản đến hình ảnh động và hình ảnh trực quan 3D phức tạp.27 thg 1, 2025

Hiện tại, cô không còn là trưởng phòng marketing của công ty game nữa, mà đã trở thành người thừa kế duy nhất của gia tộc Rhodes - Nữ Nam tước Iris Rhodes nghèo khổ và đáng thương.

Thân phận là thiết lập của trò chơi, tên là yêu cầu của công ty, còn họ thì do hệ thống ngẫu nhiên tạo ra.

Nếu biết trước sẽ xuyên không, Iris thầm nghĩ, ít nhất lúc đặt tên cũng nên nghiêm túc một chút.

Lãnh địa Rhodes thuộc Vương quốc Sư Tử Đỏ, là một vùng đất không mấy nổi bật. Phía tây giáp sông Bạch, phía đông tựa núi Hắc, lưng tựa khu rừng ma thú rộng lớn vô tận, là nơi [yên bình] [không ai thèm đoái hoài].

Trong game, cha của Iris được xây dựng là một lãnh chúa nhân hậu nhưng vô năng. Cả đời ông cần cù làm việc, cuối cùng vẫn chẳng gặt hái được gì. Trước khi lâm bệnh qua đời, ông để lại cho con gái khối tài sản tổ tiên chẳng những không được kế thừa mà còn cạn kiệt dần, chỉ còn lại một vùng lãnh thổ khốn khó và những lời trăn trối: “Dù con không thể khôi phục lại huy hoàng năm xưa, cũng đừng để gia tộc Rhodes hoàn toàn biến mất trong dòng chảy của lịch sử.”

Trong game, đoạn cốt truyện ấy được thể hiện dưới dạng truyện tranh. Nhưng lúc này đây, Iris đang quỳ nửa người bên chiếc giường bốn cột khắc hoa văn tinh xảo, nhìn người đàn ông đang nằm giữa màn trướng quý giá nhưng đã cũ. Đôi mắt ông chân thành, ấm áp, xen lẫn điều gì đó khó gọi thành tên.

“Ta xin lỗi vì đã để lại một mớ hỗn độn thế này cho con. Ta cứ nghĩ mình có thể vực dậy được cơ nghiệp này… Khụ khụ… khụ khụ khụ… Thật đáng tiếc, rốt cuộc vẫn là thất bại.”

“Cha sẽ khỏe lại thôi.”

Iris giữ vẻ mặt cứng đờ, bởi cô còn chưa kịp tiêu hóa xong cú sốc xuyên không thì đã bị quản gia già gọi tới, bảo rằng Nam tước Rhodes đang hấp hối, muốn gặp con gái lần cuối. Hai chữ “cha” đối với một người xa lạ thật khó thốt nên lời, nhưng điều đó không ngăn cản Iris dùng tinh thần nhân đạo để quan tâm ông.

“Con sẽ kế thừa vinh quang của gia tộc Rhodes. Cha cứ yên tâm an dưỡng, rồi chính mắt chứng kiến thành quả của con.”

Nam tước Rhodes khẽ lắc đầu, khó nhọc bật ra một tiếng cười khẽ: “Ta bắt đầu hối hận vì đã dồn hết tâm huyết cho lãnh địa mà bỏ lỡ sự trưởng thành của con… Khụ khụ khụ… Cứ làm đi, con gái của ta, hãy cứ làm đi. Con sẽ là ngôi sao sáng chói nhất của gia tộc Rhodes… Nhìn kìa, mẹ con đến đón ta rồi… Nguyện Chúa phù hộ cho con, đôi cánh bé nhỏ của ta…”