Chương 25: Tuyên thệ học hành

Lâm Duy Minh thường đến nhà họ Diêu “hóng ké” bài giảng. Tuy tư chất hắn bình bình, lại thuộc loại không ngồi yên được nhưng Diêu tiến sĩ chưa bao giờ buông lời khắt khe kiểu như cha của Mạnh Bác Viễn: “Trò nhìn chú út của trò năm xưa thế nào thế nào.”

Ngược lại, ông thường nghiêm giọng dặn:

“Điều quý nhất ở con người là sự chăm chỉ. Không chịu học thì làm sao có ngày gặt hái? Trên đời này chẳng có quyển sách nào là vô ích. Chỉ e kẻ ôm mộng lớn mà không chịu bước tới, suốt ngày oán trách rồi lại buông mình trong nhàn nhã thì tuổi trẻ chưa kịp tận hưởng đã vụt trôi, học hành cũng chỉ là công cốc. Phải đọc sách! Không được chần chừ, đừng tự nhủ “sau này còn dài”, bởi hôm nay mới chính là ngày để học.”

Một lời đánh thức người trong mộng, từ đó Lâm Duy Minh bắt đầu thử học hành nghiêm túc. Nhưng hắn vốn chẳng có tính kiên nhẫn, cứ hễ học được đôi ba ngày lại lười, lười chán lại mắng bản thân rồi quyết tâm học tiếp, học tiếp vài bữa lại chán...

Cứ thế lặp đi lặp lại, đến nay trong học xá, kiến thức sách vở của hắn chỉ ở mức trung bình. Không theo kịp hạng đầu như Trình Thư Quân, nhưng vẫn nhỉnh hơn Mạnh Bác Viễn - người thường xuyên rơi xuống cuối bảng.

Nhiều lúc, hắn cũng tự hỏi, hay là mình vốn chẳng có thiên phú gì, có cố gắng cũng vô ích. Thôi thì đừng mơ chuyện cứu nước phò vua nữa, chỉ mong cơm no áo ấm, bình an sống đời, dẫu có tầm thường cả kiếp cũng chẳng sao.

Vừa trông thấy Diêu tiểu nương tử, ký ức xưa lập tức ùa về, bao lời răn dạy của Diêu tiến sĩ lại vang lên trong đầu.

Lâm Duy Minh không cam lòng, lại bắt đầu, lại lại bắt đầu âm thầm phát lời thề trong bụng: Từ mai ta nhất định treo đầu xà, chích má đùi, học cho ra ngô ra khoai; học như người xưa dùng đom đóm soi sách, khoét tường mượn ánh sáng; học đến trời đất tối mù không biết ngày đêm! Từ nay, ba tháng liền, ta thề không thèm liếc mắt nhìn tiểu thuyết mới bày trong tiệm sách nữa! Nếu ta nuốt lời... thì... thì phạt ta về sau ngồi cầu xí mà không đi nổi một bãi!

Thề xong, lòng lại thấy hơi chột dạ, chính mình còn không tin nổi mình.

Lâm Duy Minh nghĩ nghĩ, bèn lẩm bẩm thêm: “Chỉ một lần thôi cũng được mà...”

Trình Thư Quân không hay đầu óc Lâm Duy Minh đã bay tới tận mây xanh, hắn chỉ lặng lẽ nhìn qua Diêu tiểu nương tử, ánh mắt vô tình dừng lại nơi cánh cửa nhà họ Diêu đang khép hờ, lòng dâng lên một nỗi ngổn ngang khó tả.

Hồi Diêu tiến sĩ bị đột quỵ phải nằm viện, Trình Thư Quân và hai người bạn ngày nào cũng thay nhau đến thăm.

Về sau ông được đưa về nhà tĩnh dưỡng, trong nhà lại có tiểu nương tử chưa xuất giá, nên bọn họ không tiện vào trong. Chỉ đành mỗi ngày đứng ngoài cửa hỏi thăm một câu, dù chỉ nghe Ngũ thị nói: “Chuyển biến tốt rồi, hôm nay ăn thêm được nửa bát cháo.” Cũng đã thấy như trăng sáng rọi qua tầng mây.

Ai ngờ hôm nay lại thấy Diêu tiểu nương tử đứng trước cửa, trông nom bếp lò, bán trứng trà.

Một quả trứng 3 văn tiền, e rằng cả ngày nàng kiếm được còn không bằng mấy cậu ấm con quan to trong Quốc Tử Giám tiêu một cây bút hay một thỏi mực.

Nghĩ đến cùng, nàng cũng từng là con gái nhà quan đấy thôi.

Trình Thư Quân không giỏi nói lời an ủi, càng không biết cách vỗ về con gái, chỉ khẽ cụp mắt, âm thầm siết chặt tay.

Đúng lúc đó, Lâm Duy Minh như trở về hồn phách, vội vã nói với Diêu Như Ý:

“Ngày mai cô bán 5 văn một quả nhé! Nhớ đấy, đừng bán 3 văn nữa!”

Lúc mấy người đang im lặng nhìn nhau, Diêu Như Ý đã nhẹ nhàng gói mấy quả trứng trà vừa vớt ra vào giấy dầu, giọng ôn hòa: “Hôm nay 3 văn, mai 5 văn, giá cứ tăng theo tâm ý thế này, sau còn ai dám đến mua nữa? Nhà ăn đắt thì ta cũng học theo, thế khác gì họ? Ông thường nói, quân tử yêu tiền song phải lấy cho phải đạo. Người ngoài có thể bôi nhọ ông, nhưng ta không thể làm hoen ố thanh danh của ông được.”

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn ba thanh niên trước mặt, cười nhẹ: “Không sao đâu, cảm ơn các vị đã ghé qua mua giúp, lại còn lo lắng hỏi han tình hình của ông ta... Tổng cộng 18 văn là được rồi.”

Lâm Duy Minh đành bất lực móc tiền ra, định trả thêm chút nữa, lại bị Diêu Như Ý cười đẩy lại.

“Lang quân không cần thương hại ta.” Nàng vẫn cười như vậy, mắt cong cong, lúm đồng tiền sâu hóm: “Tiền bạc của ai cũng không phải gió thổi mà có, nếu lang quân thương ta mà ban ơn cho, ta xin cảm tạ trong lòng nhưng không thể nhận. Không phải ta cố chấp giữ thể diện gì mà là tay chân ta còn nguyên vẹn, trong nhà cũng chưa đến mức không còn một văn dính túi. Nếu ta tham của trời rơi cứ thế mà nhận, thì về sau còn biết tự lập thế nào? Dù là phận gái, ta cũng phải cố hết sức kiếm tiền phụng dưỡng ông nội, chứ không thể ngồi không hưởng lộc. Cảm ơn các vị.”