Chương 21: Nỗi Khổ Của Mạnh Bác Viễn

Mạnh Bác Viễn ngáp dài ngáp ngắn: “Có gì đâu, hôm qua anh ta được nghỉ về nhà, cha ta nhất quyết bắt ổng dạy ta học. Ta không thuộc bài thì bị mắng là ngu như heo, ổng bênh ta, nhưng cũng không khuyên nổi ông già. Thế là ông chỉ tay vào mặt ta chửi một trận suốt nửa canh giờ, hại ta đến tảng sáng mới ngủ được.”

Lâm Duy Minh nghe xong cũng hết giận, thở dài một hơi, rồi phẫn nộ thay bạn:

“Cha cậu cũng thật là... Chú út nhà ta mới gọi là thiên tài nổi danh thiên hạ! Nhưng cha mẹ ta có bao giờ so sánh ta với chú út đâu? Chuyện này cũng giống như lấy nan tre so với gỗ trắc vậy, so kiểu gì cho nổi. Một nhà mà ra được một người giỏi đã là mồ mả tổ tiên bốc khói rồi, nhà cậu còn mong khói bốc hai lần à? Hay cậu nói với cha cậu, đốt mộ ông nội cậu luôn đi! Nhanh gọn lẹ, khói đó đảm bảo đủ lớn!"

Mạnh Bác Viễn bĩu môi, trừng mắt nhìn Lâm Duy Minh không nói nên lời: “Cứ chờ đó, tối nay ta sẽ gọi ông nội ta lên nói chuyện với cậu một trận cho biết!”

Lâm Duy Minh lật tờ giấy vừa chép xong, đặt sang bên hong khô, miệng cười toe toét, nhe răng ra cái vẻ đáng ăn đòn: “Dọa ta hả? Ta không tin mấy trò ấy đâu. Nếu ông nội cậu ở dưới suối vàng mà biết rõ sự tình, ắt là chẳng nỡ nhìn cha cậu hành hạ cậu thế này.”

Mạnh Bác Viễn lập tức xụ mặt, cụp đầu xuống, không nói thêm gì nữa.

Nhà họ Mạnh vốn có bốn anh em trai, con trưởng mất sớm do chết đuối, người thứ hai thì được cho sang nhà bác ruột để nối dõi, thế là trong nhà chỉ còn Mạnh Khánh Nguyên và Mạnh Bác Viễn. Hai người cách nhau tới 8 tuổi, nhưng năm ngoái Mạnh Khánh Nguyên* đã đỗ tiến sĩ, đầu năm nay lại được chọn vào Hàn Lâm viện làm bút phê, chưa đến 30 tuổi đã chính thức bước chân vào quan trường.

(Mạnh Khánh Nguyên là Mạnh Tam trong Quán Mì Nhỏ Ở Biện Kinh đó.)

Thiên hạ đều biết, Quốc Tử Giám chỉ nhận con cháu ruột thịt của quan viên từ phẩm bậc thất phẩm trở lên, gọi chung là nội xá sinh; còn thư viện Bích Ung thì bất kể là thương nhân hay nông dân, chỉ cần là con nhà tử tế, thi đậu là có thể vào học, gọi là ngoại xá sinh.

Nhà họ Mạnh vốn chỉ là tầng lớp địa chủ giàu có, chính nhờ năm nay Mạnh Tam vào được Hàn Lâm viện, có được thân phận làm quan, nên nhà họ mới dọn được vào con ngõ gần Quốc Tử Giám, mua nhà định cư, rồi chuyển cả Mạnh Bác Viễn từ thư viện Bích Ung sang đây học.

Nhưng tài học của hai anh em quả thật khác nhau một trời một vực. Năm xưa Mạnh Tam còn học ở thư viện Bích Ung đã nổi tiếng khắp nơi. Từ năm Bảo Nguyên thứ 3, hắn và Tạ Cửu xuất thân từ Trần quận cùng dự khoa cử, sau đó ba năm liên tiếp đều đè đầu cưỡi cổ học trò Quốc Tử Giám, khiến ai nấy không ngóc nổi đầu lên.

Những năm đó, thư viện Bích Ung liên tiếp ôm trọn ba hạng đầu của phủ thí, giải thí, viện thí. Thậm chí thứ hạng ba kỳ thi cũng không thay đổi: đầu bảng là Tạ Kỳ, Mạnh Khánh Nguyên xếp thứ hai, thứ ba là một người tên Thượng Ngạn.

Khi ấy mấy vị sơn trưởng, tiến sĩ ở thư viện Bích Ung phấn khích đến mức như nuốt phải linh đan, chỉ hận không thể lột bảng vàng dán lên người mà đi nghênh ngang ngoài đường.

Chọc cho các tiên sinh Quốc Tử Giám cắn răng hậm hực, quyết tâm vớt vát thể diện, nhưng rốt cuộc vẫn lực bất tòng tâm.

Mãi đến khi ba người kia lần lượt vào triều làm quan, năm ngoái danh hiệu đầu bảng của phủ thí mới được học trò Quốc Tử Giám giành lại.

Còn Mạnh Bác Viễn... tuy miễn cưỡng vượt qua được kỳ phủ thí, nhưng đến nay chữ viết vẫn thường bị tiến sĩ khoanh tròn chê là xấu tệ.

Cha hắn vốn ôm mộng con hóa rồng, một đứa thành rồng vẫn chưa đủ, cứ như phải “hai rồng tranh châu” mới vừa lòng, đời này mới thấy toại nguyện. Thế nên những ngày Mạnh Bác Viễn ở nhà khổ không kể xiết, đến nỗi Lâm Duy Minh cũng thuộc làu mấy câu cửa miệng mà cha Mạnh hay nhắc đi nhắc lại.

“Sao con không học theo anh con?”

“Anh con đỗ tiến sĩ rồi, con thì đến tú tài còn chưa với tới!”

“Vô tích sự như con, trong nhà có con lừa chỉ biết đạp móng với đánh rắm còn hữu dụng hơn!”

Trình Thư Quân và Lâm Duy Minh cùng tuổi với Mạnh Bác Viễn, tính tình lại hợp, ở chung học xá nên thân thiết vô cùng. Ngày ngày đều phải nghe cảnh Mạnh viên ngoại quở mắng con cái, chẳng những trong nhà mà ngay cả trước mặt người ngoài cũng thường lấy Mạnh Tam ra làm gương để chì chiết đứa em út.

Nhất là chuyện năm kia, Mạnh Bác Viễn đã định thân nhưng mãi chẳng thành hôn, cũng bởi Mạnh viên ngoại trót huênh hoang với nhà gái rằng con trai mình ít ra cũng phải đỗ tú tài, cưới vợ mới xứng mặt. Thành ra gánh nặng trong lòng Mạnh Bác Viễn càng thêm nặng nề, chỉ biết buông xuôi mà chán nản.