Chương 2: Khói than

Nguyên chủ tên Diêu Như Ý, quê quán đất Tầm Châu, đường Kinh Hồ Nam. Mồ côi cha mẹ, từ nhỏ sống nương tựa ông nội.

Vì là con gái duy nhất nên từ nhỏ được cưng chiều hết mực. Sau khi song thân lần lượt mất vì dịch bệnh, ông nội Diêu Khải Chiêu càng xem nàng như bảo vật cuối cùng trong đời, thương yêu nuông chiều đến mức dưỡng thành một tính cách như bình sứ, yếu ớt dễ vỡ.

Trong truyện có đoạn nhắc thoáng qua chuyện ông khi còn làm Tế tửu Quốc Tử Giám, từng bắt gặp vị hôn phu của cháu gái là Đặng Thắng ra vào kỹ quán. Ông giận dữ đến mức hủy hôn ngay giữa phố, còn đánh gãy hai chiếc răng của gã nọ.

Nghe thì thật hả dạ, nhưng lại là khởi nguồn mọi tai ương của nhà họ Diêu.

Trước giờ Diêu Khải Chiêu làm quan thanh liêm chính trực, thời còn tại chức chưa từng nhận của biếu tặng, mỗi dịp lễ Tết cũng không nỡ cầm lấy miếng lạp xưởng do học trò dâng tặng. Chính bởi tính tình cứng nhắc như thế, Diêu Như Ý đoán ông đã sớm đắc tội không ít đồng liêu trong chốn quan trường vốn luôn “thuận nước đẩy thuyền”.

Bằng không, làm sao chỉ vì một chuyện đánh người lại bị cả đám ngự sử đồng loạt công kích chứ?

Nhà họ Đặng bị mất mặt, đường công danh cũng coi như chấm dứt, liền nổi điên mà phản đòn, chẳng khác nào chó điên thấy máu. Chúng thuê người lan truyền khắp phố rằng Diêu Như Ý mệnh cứng khắc cha mẹ, lại bịa đặt rằng nhà họ Diêu có kẻ lạ ra vào, rằng Diêu Khải Chiêu dung túng cháu gái tư thông với đàn ông bên ngoài.

Lời đồn độc hơn dao. Nhà lại đơn chiếc, không ai giúp đỡ. Thế nhưng Diêu Khải Chiêu vẫn không chịu lùi, liên tiếp dâng sớ vạch tội nhà họ Đặng giáo dưỡng bất nghiêm, mưu đồ lừa cưới rồi vu khống, yêu cầu triều đình nghiêm trị Đặng Thắng. Một bước cũng không nhường.

Kết cục, gã Đặng Thắng bị cách chức, còn Diêu Khải Chiêu vì tội hành hung mệnh quan triều đình cũng bị giáng từ ngũ phẩm Tế tửu xuống làm cửu phẩm tiến sĩ, xem như một cách “dĩ hòa vi quý” để kết thúc mọi chuyện.

Nguyên chủ vốn đã nhát gan, sau vụ này càng như con ốc rút vào vỏ, không còn dám ra ngoài ánh sáng.

Có lẽ vì day dứt, sau biến cố ấy, Diêu Khải Chiêu lại càng nâng niu cháu gái từng li từng tí. Nàng không bước ra khỏi cửa, ông bèn mỗi ngày tự mình dậy sớm nấu cơm bưng nước. Nàng không muốn nói chuyện, ông viết vài dòng để lại giao lưu với cháu. Bên ngoài lời đồn vẫn chĩa vào nhà họ Diêu như kiếm bén nhưng Diêu Khải Chiêu đã chắn hết ở cửa, bảo vệ nàng trong thế giới yên ổn nhỏ bé ấy.

Ngay lúc nàng dần ổn định lại thì triều đình ban chiếu thêm kỳ ân khoa, Diêu Khải Chiêu bị điều đi tham gia ra đề và giám thí, phải ở yên trong trường thi hai tháng liền. Không yên tâm cháu gái, Diêu Khải Chiêu đành gửi nàng sang nhà họ hàng duy nhất trong thành Biện Kinh. Người cháu họ đó làm tiểu lại dưới nha môn phủ Khai Phong, tên là Diêu Quý.

Ai ngờ lần nhờ vả ngắn ngủi này lại khiến nàng một lần nữa bị giáng xuống đáy.

Vốn dĩ vợ chồng Diêu Quý ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng đã oán ông cháu họ Diêu từ lâu. Con gái nhà họ là Diêu Vân Nương vì chuyện hủy hôn mà liên tiếp lỡ dở chuyện nói duyên, cả nhà đành trút hết oán khí lên đầu Diêu Như Ý.

Không đánh không mắng, nhưng lời lẽ lại như kim châm muối xát. Chú họ Diêu Quý và thím họ là Ngũ thị thường xuyên châm chọc mỉa mai:

“Như Ý à, cái tính khí ủ rũ gàn dở của cháu thế kia, chẳng trách công tử nhà họ Đặng lại đi tìm kỹ nữ cho khuây khỏa.”

“Chậc, chẳng có số làm quý nữ, lại nuôi ra một thân đầy bệnh kiểu tiểu thư yếu ớt.”

“Ông cháu cũng thật hồ đồ, khi ấy lẽ ra cứ lặng lẽ từ hôn thì ai cũng còn đường lui. Đằng này lại phải giữa phố mà ra tay, đã đánh người thì thôi chớ, sau lại không chịu hòa giải, cuối cùng chẳng những mất chức mà còn đẩy cả nhà đến nước này! Cháu nhìn em gái Vân Nương của cháu đi, vì liên lụy mà chuyện hôn nhân bị từ chối đến ba lần rồi đó! Còn cháu thì hay rồi, ra vẻ chẳng có chuyện gì, về nhà thì mặt mày lạnh tanh, chẳng hé nổi một câu cho phải phép. Chẳng lẽ nhà ta nợ cháu chắc?”

Từ sau khi trở về nhà họ Diêu, nguyên chủ càng lúc càng trở nên trầm lặng.

Họa vô đơn chí, tháng trước Diêu Khải Chiêu khi đang xem bài của học trò, bị mấy bài văn vớ vẩn viết đến không ra câu cú làm cho tức đến lăn đùng ra bất tỉnh. May mà bọn học trò kịp thời khiêng ông đến y quán, bằng không e là đã bị Diêm Vương dẫn đi. Dù giữ lại được mạng, nhưng chân tay thì không còn linh hoạt, đầu óc cũng bắt đầu lẫn lộn.

Thế là hết, trời như sập xuống đầu nguyên chủ.

Nàng thấy ông nội méo miệng, đi lại phải chống gậy, lúc nhớ lúc quên, có khi còn chẳng nhận ra cả nàng, đau lòng khóc đến mấy ngày trời. Người vốn nhút nhát yếu mềm kia, rốt cuộc lại quyết tuyệt đóng chặt cửa nẻo, dắt ông nội cùng đốt than tìm cái chết. Những điều này đều là do Diêu Như Ý suy đoán mà ra, vì ký ức nguyên chủ để lại đến ngày hôm đó hoàn toàn trống rỗng, nàng chẳng rõ chính xác hôm ấy đã xảy ra chuyện gì.