Chương 18: Công Tử Bạc Mệnh và Thầy Bánh Bao

Ngược lại, Quốc Tử Giám đã tồn tại hơn 70 năm, lại càng thêm rệu rã mục nát. Vì ở đây quy định chỉ nhận con cháu dòng dõi quan viên từ hàng thất phẩm trở lên, nên việc phân xá không dựa vào tài học, mà dựa trên xuất thân. Chỉ có con cháu quyền quý cao sang mới được phân vào học xá Giáp.

Vì thế, cũng chỉ quanh Giáp và Ất xá mới luôn có nhiều người hầu tụ tập, chực sẵn mỗi giờ tan học.

Phải một lúc sau tiếng chuông, thì mới thấy một thiếu niên mặt mày u ám bước ra từ cửa học xá Giáp, chính là Cảnh Hạo.

Theo sau gã, ngoài vài tên sai vặt còn có hai tiểu đồng đi theo từ thuở nhỏ, thân cận và lanh lợi. Một người đeo thùng sách và bàn cờ tên là Cảnh Ngưu, người còn lại đeo cung và bóng tròn gọi là Cảnh Mã. Cả hai giống hệt nhau từ dáng vóc đến vóc người, ngay cả nốt ruồi trên mặt cũng chia nhau mỗi người một bên, y hệt một cặp sinh đôi.

“Đại lang, xe đã chuẩn bị xong rồi, hôm nay người vẫn không về phủ ạ?” Cảnh Ngưu, bên má trái có nốt ruồi, ngẩng đầu thăm dò vẻ mặt không vui chút nào của tiểu chủ nhà mình, dè dặt hỏi: “Có cần nô gọi Cảnh Dương đi báo cho bên phủ của ông cậu không?”

Cảnh Hạo cao lớn, nét mặt lại nghiêm lạnh, cặp mắt tam bạch vốn dĩ đã dữ, lúc này càng thêm đáng sợ. Vừa đi, gã vừa lạnh giọng:

“Không về. Cũng không tới nhà cậu.”

“Vậy... vậy đi đâu ạ?” Cảnh Mã - người bên phải có nốt ruồi - cảm thấy bất an, cẩn thận hỏi lại.

“Đi Trịnh Châu vài bữa. Không học hành gì nữa!”

Hai tiểu đồng đứng sững ra, nhưng nhìn bộ dạng đại lang nhà mình như muốn gϊếŧ người đến nơi, đành liếc nhau một cái, rồi vội nặn ra nụ cười nịnh nọt dỗ dành:

“Mấy hôm nay Trịnh Châu lạnh lắm, nếu đại lang không muốn gặp người đó thì thôi, hay là mình về trang ngoại tránh gió đi?”

Mặt Cảnh Hạo càng đen kịt, dứt khoát nói: “Đi Trịnh Châu! Đến núi Vân Mộng tắm suối nước nóng!” Nói rồi liếc thấy hai tên đồng hầu mặt mày nhăn nhó, gã lại hừ lạnh một tiếng:

“Ta biết mấy đứa bây đang nghĩ gì. Cứ về phủ báo lại cho ta! Mày đó! Cảnh Mã! Về nói với cha ta, chỉ cần người đàn bà thối tha đó còn trong nhà, ta nhất quyết không quay về!”

Tiểu đồng bị chỉ vào mặt nhăn như khỉ ăn ớt, lí nhí: “Đại lang, nô là Cảnh Ngưu mà...”

Cảnh Hạo nghẹn lời. Hai đứa này giống nhau quá thể, bao nhiêu năm rồi gã vẫn không phân nổi ai với ai.

Gã mất kiên nhẫn phẩy tay: “Mặc kệ ai là ai, miễn mang được lời ta về là được. Người đàn bà họ Đặng ấy nhất định phải bị đuổi khỏi phủ! Muốn làm mẹ ta? Phì! Bà ta cũng xứng sao? Trong nhà có bà ta thì không có ta! Có ta thì không có bà ta! Còn cái thằng con trai mặt mũi ngu như heo kia của bà ta, dám bước chân vào cửa nhà họ Cảnh ta lần nữa, ta đánh gãy chân nó cho xem! Cứ thử đi rồi biết ta dám hay không!”

Càng nói càng tức, đến mức cả khuôn mặt Cảnh Hạo đỏ bừng, l*иg ngực phập phồng dữ dội.

Hai tiểu đồng cuống quýt móc thuốc viên đưa cho gã uống. Một đứa xoa lưng, đứa còn lại vỗ ngực giúp trấn an, trong lòng không khỏi xót xa thay cho đại lang nhà mình.

Cảnh Hạo vốn là con ruột duy nhất của Cảnh Trung Minh - người đang giữ chức “Tam Ty Sứ”, quan nhị phẩm - thống lĩnh việc thu thuế cả thiên hạ, được mệnh danh là “tể tướng tính toán”, địa vị hiển hách.

Sinh ra trong một gia đình như vậy, vốn là phúc phận lớn lao, đáng tiếc mẹ của Cảnh Hạo lại qua đời ngay sau khi sinh gã. Từ bé, gã được cha một tay nuôi lớn, vừa làm cha vừa làm mẹ, bên ngoài ai nấy đều ca tụng Cảnh đại nhân thương con đến mức chẳng chịu tái giá.

Ấy thế mà chẳng hiểu sao, từ sau Tết năm nay, thiệp mời bay tới phủ nhiều, tiệc rượu cũng không ít. Trong một buổi yến tiệc nọ, Cảnh Trung Minh lại để mắt tới một ả đàn bà được đám thuộc lại dâng lên, sau đó liền như bị trúng tà, sống chết đòi cưới về làm vợ.

Vấn đề là, người đàn bà đó hơn 30 tuổi rồi! Đã thế còn có một đứa con trai riêng, mà tên đó còn chỉ nhỏ hơn Cảnh Hạo có hai tuổi!

Nhà họ Cảnh đâu phải không có tiểu thϊếp, mấy người thϊếp vốn xuất thân đàng hoàng cũng từng sinh cho Cảnh Hạo vài đứa em trai em gái. Họ sinh con dưỡng cái vì nhà họ Cảnh mà chưa từng có ai được nâng lên chính thất, vậy mà một mụ đàn bà từng gả chồng, còn có con riêng, nay lại được một bước trở thành chủ mẫu Cảnh phủ! Không khiến thiên hạ chê cười mới là lạ.

Cảnh Hạo nghĩ nát cả đầu cũng chẳng hiểu nổi, vì chuyện ấy mà mấy lần to tiếng với cha, cãi nhau long trời lở đất, song rốt cuộc vẫn không lay chuyển được quyết định của Cảnh Trung Minh. Mụ đàn bà kia cứ thế được thổi kèn rước trống mà gả vào phủ.