“Có việc gì ông cứ gọi cháu nhé, thùng nướ© ŧıểυ ở phía sau, nếu ông muốn đi thì nhớ vịn vào tường mà đi, chậm chậm thôi ạ.” Dù là đầu bếp hay bảo mẫu thì cũng được, chỉ cần ông vui là được rồi. Là một đứa trẻ lớn lên bên bà ngoại, Diêu Như Ý luôn mang trong lòng một cảm giác thân thiết rất tự nhiên với người ông luôn yêu thương đứa cháu gái này hết mực.
Nàng nhún vai rồi quay lại bếp.
Lúc đầu cũng không tránh khỏi lúng túng tay chân. Thực ra nàng đâu có giỏi nấu nướng gì, mấy món biết làm đều là bà ngoại dạy, toàn là món nhà đơn giản. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng đã mắc bệnh từ năm 13 tuổi. Sau đó phẫu thuật rồi hóa trị, có một khoảng thời gian hồi phục tạm ổn.
Nhưng khi đó bà ngoại lại bắt đầu yếu, thường xuyên hoa mắt, nặng thì còn ngất xỉu. Bác sĩ bảo do lao lực quá độ, đốt sống cổ biến dạng chèn ép thần kinh, khiến máu lên não không đủ.
Phải nghỉ ngơi nhiều mới được.
Vì vậy mấy năm đó, Diêu Như Ý gánh vác hết việc nhà. Bà ngoại bắt đầu dạy nàng nấu cơm, nhập hàng, tính sổ, thậm chí giao cả tiệm tạp hóa cho nàng quản lý. Nhưng lúc ấy nàng còn nhỏ, lại mang bệnh, luôn sợ hãi tương lai nên sinh ra phản nghịch. Càng bị ép học thì nàng càng giận dỗi không nghe, không ít lần bị bà ngoại mắng đến mức phải trốn vào phòng khóc một mình.
Thật ra nàng biết, bà ngoại sợ có một ngày bản thân bà ra đi thì nàng sẽ không biết tự chăm sóc bản thân. Chính vì biết nên nàng càng sợ hơn. Khi ấy nàng giống hệt nguyên chủ, từng có lúc nghĩ: nếu người thân không còn, mình sống trên đời này cũng chẳng còn gì ràng buộc, hay là cùng nhau đi cho rồi.
Để có tiền chạy chữa cho nàng, bà ngoại đã bán cả căn nhà cũ, chỉ giữ lại tiệm tạp hóa đến phút cuối cùng. Nàng hiểu, bà ngoại không hề tính đến các cậu, mà chỉ muốn giữ tiệm lại cho nàng.
“Sau này khỏi bệnh rồi, cháu cứ trông tiệm này mà sống, thế nào cũng sống được.”
Đáng tiếc, cuối cùng nàng vẫn thua căn bệnh ung thư.
Nhưng bây giờ, cũng chẳng còn gì để buồn nữa.
Bà ngoại nói đúng. Nàng phải sống, cứ phải sống cho bằng được!
Có lẽ ông trời cảm thấy kiếp trước đã để nàng chịu quá nhiều thiệt thòi, nên kiếp này mới để nàng thế thân cho “Diêu Như Ý” ở đời này, hy vọng nàng có thể sống một cuộc đời khỏe mạnh, an yên. Nguyên chủ nhìn có vẻ gầy yếu nhưng thể trạng lại rất tốt, chuyện nhanh chóng hồi phục sau khi bị ngộ độc khí than chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Dù không có sự hỗ trợ của y học hiện đại, chỉ mới nằm mê man vì ngộ độc khí mà chưa đầy nửa tháng đã có thể hồi phục đến mức đi lại thoải mái như hiện giờ, đúng là khác biệt một trời một vực với cái cơ thể tàn tạ của nàng kiếp trước.
Vừa trách bản thân đa cảm, Diêu Như Ý vừa liếc nhìn sắc trời, thấy ông nội còn đang mờ mịt nghi hoặc ngồi đó thì nàng đã giống như kiến tha đồ, lần lượt chuyển lò than và nồi trứng trà ra đặt dưới hiên trước nhà. Xong lại quay vào, đẩy ông ra thềm ngồi hóng gió, đưa cho ông một quyển sách gϊếŧ thời gian, sau đó mới tha một chiếc ghế nhỏ cùng một xấp giấy dầu ra ngồi bệt ở bậc cửa, thở hổn hển như vừa đánh trận về.
Nàng dùng dao cắt giấy cẩn thận cắt giấy dầu thành từng mảnh nhỏ, gấp thành hình phễu rồi xếp gọn sang một bên, trong lòng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm chờ học trò Quốc Tử Giám tan học.
Món ăn vặt thế này... không biết có ai nếm thử không?
Cắt giấy xong, nàng lại lấy muỗng nhẹ nhàng khuấy nồi nước luộc trong chiếc vại gốm. Than trong lò đã cháy đỏ rực, ngoài phủ một lớp tro xám bạc, bên trong lửa hồng lập lòe rực cháy, hơi nóng tỏa ra khiến nồi nước xốt sôi ùng ục, hương thơm của trứng trà vốn bị chìm xuống đáy nay theo hơi nước tỏa khắp cả con ngõ.
Vừa khéo, tiếng chuông tan học ngân vang, dài mà xa, như từ nơi xa lắm vọng lại.
Trong thành Biện Kinh có hai nơi là Quốc Tử Giám và thư viện Bích Ung là nơi dạy học chính quy của triều đình. Nhưng kết cấu của Quốc Tử Giám khác biệt hẳn so với thư viện Bích Ung ở ngoài thành, được chia thành khu Nam và khu Bắc.
Phía Bắc là khu dạy học, nơi các học trò nghiên cứu "Lục nghệ Cửu kinh", có trường thi, sân đá cầu và dãy dãy lớp học liền kề nhau. Khu Nam thì lợp ngói xám nối tiếp, là nơi học trò ăn ở, có thể ví như ký túc xá của đại học đời sau.
Mà chính giữa hai khu ấy, là một con ngõ rộng chừng hơn trượng cũng chính là con ngõ nơi nhà họ Diêu đang ở.
***
Lục nghệ Cửu kinh:
- Lục nghệ (六艺): sáu môn học cơ bản của Nho gia, đặt nền tảng cho việc tu thân và làm quan. Gồm: Lễ (Lễ nghi, lễ nhạc, phép tắc ứng xử); Nhạc (Âm nhạc, ca múa, tu dưỡng tâm hồn); Xạ (Bắn cung); Ngự (Điều khiển xe ngựa); Thư (Văn chương, chữ nghĩa); Số (Toán pháp, tính toán)
- Cửu kinh (九经): chín bộ kinh điển Nho học, do các triều đại về sau quy định thành tài liệu học tập và khảo thí, bao gồm: Kinh Thi (诗经); Kinh Thư (书经); Kinh Lễ (礼记); Kinh Dịch (易经); Kinh Xuân Thu (春秋); Chu Lễ (周礼); Nghi Lễ (仪礼); Luận Ngữ (论语); Hiếu Kinh (孝经).
- “Lục nghệ” thiên về rèn luyện toàn diện (văn, võ, lễ, nhạc), còn “Cửu kinh” thiên về học thuộc và hiểu kinh điển Nho gia. Đây là nền tảng mà học trò ở Quốc Tử Giám phải học để có thể bước vào con đường khoa cử, làm quan.