Chương 11: “Giác ngộ”

May sao đối phương lại chẳng tỏ vẻ nghi ngờ gì, dường như nguyên chủ vốn đã là người rụt rè ít nói như thế. Người kia tươi cười nói: “Ơ, chẳng phải là Như Ý sao? Dạo này thân thể đỡ hơn chưa?”

Diêu Như Ý vội dừng xe, cúi đầu tỏ vẻ rụt rè đúng như thói quen cũ của nguyên chủ:

“Cảm ơn chị dâu Trình quan tâm, đã không còn đáng ngại nữa rồi.”

Trình nương tử bèn lấy làm ngạc nhiên:

“Ấy chà, hôm nay con bé này lại chịu mở miệng đáp lời ta đấy!”

Diêu Như Ý: “...”

Không ngờ chỉ một câu nói cũng bị lộ tẩy.

May mà Trình nương tử không suy xét thêm, thấy nàng thoáng lúng túng liền đổi đề tài. Ánh mắt nàng ta lướt qua chiếc xe kéo trong tay nàng, dịu dàng hỏi:

“Chết hụt một trận, ta thấy con bé nhà mình cũng lớn khôn hơn rồi, giờ đã biết lo toan việc trong ngoài. Tốt lắm, sau này e là Diêu tiến sĩ cũng phải trông cậy vào em nhiều đấy. Em đang đẩy xe đi đâu thế? Ta cũng định ra chợ mua chút đồ ăn, có muốn đi cùng cho vui không?”

Diêu Như Ý thầm thở phào. Tính tình nguyên chủ vốn khép kín, lại thêm trong sách không miêu tả tường tận hoàn cảnh, nàng còn đang đau đầu chẳng biết đi đường nào ai ngờ buồn ngủ gặp gối mềm, quả là ông trời giúp nàng.

Nàng nhẹ giọng đáp, cố làm ra vẻ thẹn thùng:

“Mấy hôm ông nội bệnh nằm liệt, toàn là thím họ lo liệu việc nhà. Nay nhà thím có việc rời đi, mà trong nhà thì đã cạn sạch gạo thóc rau dưa. Ta lại vụng về, còn làm vỡ kha khá hũ vò, nên cũng định ra ngoài mua sắm một chút, mong có thể nấu cho ông nội ít món dễ nuốt bồi bổ thân thể.”

“Biết nghĩ vậy là tốt lắm rồi! Có em bên cạnh chăm sóc, lại thấy em đã gượng dậy được, bệnh của học sĩ Diêu hẳn cũng chóng thuyên giảm thôi.” Trình nương tử nói, ánh mắt hiện rõ ý vui mừng, rồi xách giỏ tre lên, cười bảo: “Đúng là trùng hợp, vậy đi cùng ta một chuyến luôn nhé.”

Diêu Như Ý rụt rè gật đầu đồng ý.

Thế là hai người sóng bước ra khỏi đầu ngõ.

Hai bên con hẻm đều là nhà dân, sân trước trồng đầy tùng bách hay liễu rũ, vào mùa thu lá đã thưa, song vẫn còn sót lại vài bóng râm loang loáng rải dọc lối đi.

Thực ra con hẻm nơi Quốc Tử Giám này vẫn được tính là phạm vi quản lý của Giám viện. Hai đầu ngõ đều có chòi gác và trạm trực của quân túc vệ, không cho người ngoài tự tiện ra vào, cũng cấm học trò ra khỏi Giám viện nếu không phải ngày nghỉ.

Diêu Như Ý cùng Trình nương tử dẫm lên mặt đất đầy bóng cây loang lổ mà bước ra ngoài. Gã lính gác trong trạm trực đầu hẻm, lúc này đang ngồi vắt chân bên cửa sổ vừa ngoáy tăm vừa ngáp, thấy hai người bèn thò đầu nhìn ra. Nhận ra là người quen, lại chẳng giống mấy đứa học trò trốn học, hắn chỉ gãi gãi búi tóc rối bời sau gáy, khẽ liếʍ hàm răng trống rồi rút đầu về ngủ tiếp.

Vừa bước ra khỏi con hẻm Quốc Tử Giám, không khí trước mắt như đột ngột chuyển sang một thế giới hoàn toàn khác: náo nhiệt, rộn ràng, như thể đặt chân vào một chảo dầu đang sôi sùng sục.

Khắp bốn phương tám hướng là tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng va chạm, lách cách, loảng xoảng... chen nhau ùa vào tai. Dọc phố toàn người gánh gánh, bày sạp, dựng quầy, đông nghịt không kẽ hở. Nhìn đâu cũng thấy sản vật chen chúc, khiến người ta vừa bước vào đã hoa cả mắt.

Khi đi ngang qua cầu Kim Lương, Diêu Như Ý không nhịn được tò mò, lén lút ngó nghiêng tìm thử quán mì mà nữ chính Thẩm nương tử trong sách từng mở, nơi đã giúp nàng ấy gom được đồng vốn đầu tiên khởi nghiệp.

Nhưng nàng chỉ dám đẩy xe đi thật xa, đứng từ xa ngó lại một cái.

Dù sao thì, thời điểm nàng xuyên đến dường như cũng... trễ mất rồi.

Nàng nhớ mang máng trong sách có nhắc đến niên hiệu "Năm Bảo Nguyên thứ 3" hay "thứ 4", vậy mà sáng nay lúc dọn nhà, nàng lại thấy trên cuốn Thông thư treo tường ghi rõ rành rành: "Niên hiệu Bảo Nguyên năm thứ 8 - lịch mới ban hành."

Nói cách khác, so với nội dung trong truyện thì nàng xuyên tới sau hết rồi.

Chẳng trách cửa tiệm của Thẩm nương tử hiện tại, sớm chẳng còn là quán mì bé tẹo năm xưa.

Giờ đây, nơi đó đã trở thành một tiệm chuyên bán vịt quay.

Mặt tiền tiệm rộng đến hai gian, treo biển hiệu mạ vàng "Thiên hạ đệ nhất vịt" do hoàng đế ngự ban. Người ra kẻ vào tấp nập, tay nào tay nấy đều xách một gói giấy dầu đang rỉ mỡ, còn phía xa xa bên kia bờ sông Biện, là tòa tửu lâu năm gian liền nóc, biển hiệu Thẩm ký Đại Tửu Lâu sáng chói lồ lộ trong ánh nắng chiều.

Trước khi rời đi, Diêu Như Ý còn ngoái lại nhìn tấm bảng hiệu ấy, suýt chút nữa bật cười thành tiếng, may mà kịp nuốt vào.

Khác với tính cách nguyên chủ vốn trầm mặc rụt rè, Diêu Như Ý đành từng bước điều chỉnh, tránh thay đổi đột ngột quá mức mà khiến hàng xóm sinh nghi. Nhưng nàng cũng không định rập khuôn tính nết của nguyên chủ cho đến cùng.

Hiện tại cái lý do “ông nội bệnh nặng, hoà thượng đến đòi nợ, bản thân suýt chết nên giác ngộ tỉnh ngộ” đúng là thời cơ trời cho để nàng xoay chuyển tình thế.

Diêu Như Ý thầm nghĩ, phải biết tận dụng cho tốt mới được.