Nước trong nồi đã bắt đầu sôi. Nàng đặt bát cháo lên giá hấp tre. Ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy trong giỏ tre treo dưới cửa sổ vẫn còn sót lại hai quả trứng gà.
Nàng nhón chân lấy xuống, để lại một quả, còn quả kia thì đập vỏ, đánh tan, thêm chút muối, làm món trứng hấp nước. Sau đó cho vào nồi chưng chung, tính ra cũng là một món giàu dinh dưỡng cho ông nội bồi bổ.
Đúng lúc này, tiếng chuông báo tiết sớm vang lên từ Quốc Tử Giám ngay bên cạnh, ngân vang dồn dập. Ngoài cửa viện có mấy chục bóng dáng chạy loạn, là mấy cậu học trò đang gào lên như khỉ bị đuổi, hớt hải lao vυ"t qua trước nhà họ Diêu.
“Xong đời rồi xong đời rồi! Muộn mất thôi!”
“Hôm nay lại đúng ca lão Chu Đại Bính, xúi quẩy quá!”
“Không chạy nổi nữa rồi... Kéo ta một tay với... Sáng nay còn chưa kịp ăn gì...”
Diêu Như Ý nghe những câu than thở nhảy nhót bay qua tường, không nhịn được lén hé cửa nhìn ra. Chỉ thấy vài thiếu niên mồ hôi mồ kê, mặt mày hớt hải phóng như bay qua cửa nhà.
Nàng khẽ cong khóe môi, trong mắt thoáng hiện chút hứng thú. Giọng kêu gào này sao mà quen thế, nghe còn thấy gần gũi...
Nghĩ kỹ lại, nhà họ Diêu sát ngay cạnh Quốc Tử Giám, vị trí đắc địa kiểu "nhà học khu" thế này, chẳng phải là duyên trời ban sao?
Ngoài những năm tháng theo bà ngoại phụ bán hàng thì đời nàng chỉ toàn ra vào bệnh viện, thế nên nàng chẳng giỏi gì ngoài buôn bán lặt vặt cả. Vậy chẳng bằng... làm lại từ đầu?
Chỉ là giờ nàng không có vốn nhập hàng, cũng chẳng có đường lui nếu lỗ vốn. Vậy nên, phải bắt đầu từ những thứ đơn giản, chi phí thấp, thử xem nước thế nào đã.
Nàng cúi đầu nhìn quả trứng đỏ còn lại trong tay, trong lòng đã nảy ra một kế hoạch.
Sau khi quay vào phòng, nàng ngồi bên cạnh, kiên nhẫn trông ông nội ăn hết cháo nóng và trứng hấp, lại uống thuốc. Rồi nàng tiếp tục ngồi bên giường, không ngừng trả lời từng câu hỏi rối rắm lặp đi lặp lại, chẳng đầu chẳng cuối của ông.
Mãi đến khi ông bắt đầu gà gật, dần chìm vào giấc ngủ mê man.
Thuốc sắc mà Ngũ thị lấy từ y quán có thêm khá nhiều vị an thần. Ông nội lại mới khỏi bệnh, thân thể suy yếu, cả ngày phần lớn đều nằm ngủ.
Diêu Như Ý còn tìm thấy một tờ giấy kê thuốc, ghi rõ: mỗi nửa tháng phải đến y quán châm cứu và ngâm thuốc một lần, để giúp thông máu huyết, hỗ trợ phục hồi sau tai biến.
Tính ra, nàng xuyên đến đây cũng đã hơn 10 ngày, có lẽ chỉ hai hôm nữa là phải đưa ông đi châm cứu lần nữa rồi. Lần trước là Ngũ thị đưa ông đi, còn tạm ứng cả tiền thuốc.
Diêu Như Ý âm thầm ghi nhớ chuyện này, đợi sau khi kiếm được chút tiền, nhất định phải trả lại khoản ấy.
Đợi đến khi hơi thở ông nội đều đều, chìm hẳn vào giấc ngủ, nàng mới kéo hai chiếc ghế đến chắn tạm bên mép giường làm lan can, rồi mới chuẩn bị ra ngoài nàng cần đi mua một số thứ.
Từ gian nhà kho chất đầy đồ lặt vặt, nàng lôi ra một cái xe kéo tay cũ, bánh xe đã long lỏng, vừa kéo ra đã cuốn theo bụi bặm mù trời, khiến nàng ho sặc sụa mấy trận.
Chiếc xe kéo này lúc quét dọn sân nàng đã để ý tới rồi. Dù trông có hơi cũ kỹ, nhưng may là chưa đến mức gãy gọng rụng bánh. Diêu Như Ý ngồi xổm dưới hiên, lúi húi sửa lại một hồi, cuối cùng cũng gắn chặt lại được bánh xe, rồi lau qua một lượt, sau đó nắm lấy tay cầm xe, khẽ dùng sức, đẩy thẳng ra khỏi cổng.
Chiếc xe này khiến nàng không khỏi nhớ về một hình ảnh thân quen, bà ngoại nàng cũng từng có một chiếc như thế.
Thuở nhỏ mỗi khi theo ngoại đi thu mua đậu phộng ở nông thôn, về đến lúc trời tối, ngoại sẽ đặt nàng cùng bao đậu phộng vào cái sọt tre to đùng, rồi dùng chiếc xe kéo hai bánh này mà đẩy về nhà.
Nàng thì ngồi vắt vẻo trong đống đậu phộng, đung đưa đôi chân nhỏ, vừa hóng gió đồng nội vừa nhẩn nha bóc đậu phộng ăn, lòng nhẹ tênh như gió sớm.
Đang đắm mình trong hồi ức, Diêu Như Ý vừa đẩy xe ra khỏi cửa thì bất ngờ bắt gặp một phụ nhân cao ráo đang đi tới.
Người kia trạc 37 - 38 tuổi, đầu quấn khăn vải nâu, khuỷu tay treo một giỏ tre đan, áo vải váy ngắn, gọn gàng sạch sẽ. Hai tay vắt khăn vắt ngang vai, cổ tay áo được buộc gọn gàng chắc chắn.
Diêu Như Ý cố lục lọi trong mớ ký ức lộn xộn của nguyên chủ để nhận mặt người này nếu nàng đoán không lầm, đây là quả phụ họ Trình sống ở đầu hẻm, mở tiệm may vá...
Chỉ là không dám chắc, nên nàng chưa dám lên tiếng trước.