Tế tửu Quốc Tử Giám Diêu Khải Chiêu cả đời sống liêm chính, cẩn trọng giữ mình, chưa từng vướng lỗi nhỏ. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, có một ngày ông lại tự mình đứng giữa phố từ hôn cho cháu gái, còn …
Tế tửu Quốc Tử Giám Diêu Khải Chiêu cả đời sống liêm chính, cẩn trọng giữ mình, chưa từng vướng lỗi nhỏ.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, có một ngày ông lại tự mình đứng giữa phố từ hôn cho cháu gái, còn ra tay đánh cả quan viên triều đình. Từ đó tiếng tăm bị bôi nhọ, sức khỏe cũng ngày một sa sút.
Diêu Khải Chiêu sống giản dị chắt chiu, trong nhà chẳng dành dụm được bao nhiêu, chỉ có hơn 20 quan tiền và một căn nhà nhỏ sát cạnh Quốc Tử Giám. Khổ nỗi, căn nhà nằm ngay giữa trung tâm Biện Kinh này lại còn đang gánh một khoản nợ lớn với chùa Hưng Quốc!
Lúc Diêu Như Ý vừa xuyên tới, thân thể này đã rơi vào bước đường cùng: một cô gái nhỏ định dắt theo người ông đang hấp hối cùng nhau tìm đến cái chết. Trong nhà chẳng còn lấy một hạt gạo, ngoài cửa thì có người tới đòi nợ.
Từng là người chống chọi với căn bệnh ung thư suốt 8 năm trời, Diêu Như Ý thấu hiểu hơn ai hết việc có một cơ thể khỏe mạnh, đã là món quà vô giá. Dù có gian khổ đến đâu, cũng phải sống cho ra sống.
Huống hồ, căn nhà này lại thông thẳng ra cửa sau Quốc Tử Giám, vị trí đắc địa như thế, không tranh thủ tận dụng thì thật uổng phí.
Thế là Diêu Như Ý xắn tay áo lên làm lại từ đầu, cho ra đời một tiệm tạp hóa nhỏ ngay bên trường học: bán bút mực giấy thước, xúc xích nướng, trái cây, đồ ăn sáng, tuyển tập thơ văn mẫu thi cử... thậm chí còn có cả chậu, thau, bàn chải, khăn mặt, bột giặt. Tóm lại, cái gì cần là nàng đều bán tuốt!
Vừa kiếm tiền trả nợ, vừa ngày ngày được ngắm trai đẹp trong trường, cuộc sống của nàng bỗng dưng có màu sắc hẳn lên.
Lâm Văn An vì chịu tang mẹ lại mang thương tích, nên nhiều năm liền phải về quê dưỡng bệnh, mãi đến giờ mới trở lại kinh thành. Chưa kịp nghỉ ngơi đã nghe đồn: ân sư sa cơ, nhà cửa tiêu điều. Y vội vàng tìm đến, nào ngờ vừa bước vào con hẻm quen thuộc đã thấy căn viện xưa biến thành một cửa tiệm rộn ràng, người ra kẻ vào tấp nập.
Sau quầy hàng cao cao, một cô gái nhỏ nhắn, ánh mắt cong cong như trăng non, tươi cười hỏi:
“Lang quân muốn mua gì ạ?”
“...” Đây là cô cháu gái nhút nhát năm nào từng trốn sau lưng ông nội, đến nhìn người ta còn chẳng dám ngẩng mặt?
Lâm Văn An còn đang ngỡ ngàng, thì trong sân sau đã vang lên tiếng quát sang sảng quen thuộc:
“Đề thế này mà làm cũng không xong! Về quê trồng rau đi là vừa!”
Y ló đầu nhìn sang, chỉ thấy mấy học trò đang rụt cổ đứng im re dưới hành lang, trông chẳng khác gì mấy cây cải muối phơi nắng. Ân sư thì vẫn phong thái năm nào, tay cầm chén trà lớn, nhổ một tiếng “phì” rõ to, rồi tiện tay nhấc thước lên, gõ bồm bộp lên đầu từng đứa một.
Lâm Văn An: “...” Ai? Là ai đồn nhà tan cửa nát đâu? Bước ra đây nói chuyện cái coi!
***
Nhân vật chính: Diêu Như Ý x Lâm Văn An.
Truyện liên quan: “Quán mì nhỏ Biện Kinh” đã hoàn thành, có thể đọc thêm.
Tóm tắt ngắn gọn: Mở tiệm tạp hóa giữa thời xưa.
Thông điệp: Dẫu đời khó khăn, cũng phải sống cho rực rỡ.
***
Note:
Truyện nhẹ nhàng đời thường, có dàn nhân vật phụ sống động, thiên về sinh hoạt.
Bối cảnh giả tưởng mô phỏng thời Tống, hoàn toàn hư cấu.
Tình cảm ngọt ngào, nam lớn hơn nữ 7 tuổi. Nữ chính giả vờ hướng nội, nam chính kiểu sói lớn ít nói.
Mình đợi nha