Chương 2

Nàng như thường lệ cầm điện thoại lướt một lát rồi mới ngủ, nhưng trong mơ bỗng nghe thấy những tiếng nổ ầm ầm rung trời từ xa truyền tới.

Nàng cảm thấy giường mình rung lên dữ dội, nàng nghe thấy tiếng cha mẹ gào thét gọi tên mình, nhưng chưa kịp phản ứng thì trước mắt tối sầm nàng liền ngất đi.

Đợi đến khi tỉnh lại thì nàng đã trở thành tiểu cô nương cổ đại tên Đông Nha này.

Giờ khắc này Diệp Lạc Nhân vô cùng bất an, nhưng bàn tay vừa đưa ra lại rụt về, lỡ như không phải thì sao, bất kể đánh thức ai thì thân thể nhỏ bé này cũng tránh không khỏi một trận đòn.

Muốn chạy nàng cũng không chạy nổi.

Trong ký ức của nàng, đây là một đôi phu thê vô nhân tính.

Nhất thời nàng lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Thế nhưng ngay lúc này, mí mắt hai người kia khẽ động, chẳng bao lâu sau họ chậm rãi mở mắt ra.

Diệp Lạc Nhân cảm giác trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Sau lưng nàng lạnh toát, trán đầy mồ hôi lạnh.

Nàng gần như nín thở dán mắt nhìn chằm chằm hai người kia.

Sau đó trong căn nhà tranh nát vang lên hai tiếng động tựa như thiên âm.

"Ôi trời ơi, cháu là ai?"

"Trời ơi! Đây là đâu vậy?"

Tiếng nữ đầu tiên âm vang mạnh mẽ, tiếng nam phía sau đầy kinh ngạc.

Diệp Lạc Nhân mừng rỡ vô cùng, cha mẹ ơi, hai người thật sự đến rồi, nàng nước mắt ròng ròng, vui mừng tột độ lao về phía hai người, vừa định ôm lấy mà khóc òa, ngay sau đó lại bị hai người đồng loạt đẩy ra.

Tôn Thúy Chi lớn tiếng quát: “Cháu là con nhà ai, muốn cướp bóc à?"

Diệp Phong thì chớp mắt thì thào: “Sao con bé này lại giống hệt A Yên nhà ta lúc nhỏ vậy?"

Ngay sau đó, ông quay đầu nhìn nữ nhân bên cạnh, mắt liễu mày hạnh, dung mạo cực kỳ giống vợ ông là Tôn Thúy Chi, nhưng tuổi tác thì không đúng, y phục cũng sai sai, sao trên tóc bà còn quấn bằng một mảnh vải rách thế này?

Không phòng bị Diệp Lạc Nhân bị đẩy ngã, nàng chưa kịp tức giận đã thấy hai người kia đồng loạt ôm đầu nhắm mắt, trông như rất đau đớn.

Diệp Lạc Nhân không động đậy, quỳ ngồi trên giường đất nhìn chằm chằm bọn họ, đây hẳn là họ đang tiếp nhận ký ức của cơ thể đó.

Một lúc lâu sau, hai người mới buông tay. Trong ánh mắt họ là sự khó tin và lo lắng bất an.

Diệp Lạc Nhân thử cất tiếng: “Lẩu cay Thúy Phong?"

Nam nhân đối diện vô thức đáp một câu: “Ăn ngon miễn bàn!"

Nữ nhân đối diện nhìn tiểu cô nương quần áo rách rưới, do dự giọng run run: “Học giỏi toán lý hóa?"