Chương 26

Hành khách có người dường như đang ngủ, có người như đang cúi đầu chơi điện thoại, đèn xe rất mờ, còn những người ở hàng ghế sau khuất trong bóng tối không thể nhìn rõ.

Người phụ nữ ngồi ở vị trí đầu tiên gần cửa trước ngồi thẳng lưng, giống như con búp bê gỗ trong lòng cô ta ôm, nhưng đã cứng đờ ngủ thϊếp đi.

"Chào mừng quý khách đến với xe buýt tuyến 140, hành khách lên xe, vui lòng chủ động bỏ tiền xu... hành khách lên xe vui lòng chủ động bỏ tiền xu-- bỏ tiền xu--"

Hạ Tử Hàm dừng lại ở cửa xe do dự trong giây lát, tiếng thông báo trong xe lặp đi lặp lại với tốc độ ngày càng nhanh.

Giọng thông báo cứng nhắc bị biến dạng do tăng tốc, như một đồng hồ đếm ngược đang áp sát, đủ để từng chút từng chút đẩy người ta vào tuyệt vọng và sợ hãi.

Hạ Tử Hàm liếc nhìn thấy, tài xế vốn đang cúi đầu giờ từ từ ngẩng lên.

Tài xế có khuôn mặt xám xịt tái nhợt, hộp sọ hơi lõm xuống, trông như một miếng thịt mỡ sũng nước. Đôi mắt từ vị trí cúi thấp lật ngược lên, với góc độ mà người sống không thể có được, rình mò nhìn về phía cửa.

Miệng hắn há ra khép vào, lặng lẽ lặp lại theo lời thông báo.

"Lên xe... bỏ tiền xu..." Cùng với tiếng thông báo, các hành khách bắt đầu cứng đờ giơ chân tay lên.

Khe nứt đen dài trên hộp tiền xu ngày càng rộng ra, như thể đủ lớn để nuốt chửng một người vào trong.

Nhìn dòng chữ đỏ như máu trên đó, Hạ Tử Hàm rùng mình, kéo đôi chân mềm nhũn vội vã lùi lại.

Không! Cô không thể lên xe! Sẽ chết mất!

Chắc chắn cô lại gặp ma rồi, cả xe toàn là ma! Trời linh linh đất linh linh, các vị thần tiên tổ tiên từng phù hộ cô mau hiển linh đi!!!

Vừa lùi, Hạ Tử Hàm đã đυ.ng phải một người.

Một bàn tay đỡ lấy cô, giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: "Đứng ngẩn ra làm gì, lên xe đi."

Là chủ quán Diệp ư? Chủ quán Diệp đã bị ma mê hoặc rồi sao?

Không đúng.

Hạ Tử Hàm nhớ lại những truyền thuyết kinh dị đô thị mà cô đã tìm kiếm đặc biệt sau cơn ác mộng, một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân trào lên, gần như đóng băng cô lại.

Người đằng sau cô... có thật sự vẫn là chủ quán Diệp không?

"Lên xe... bỏ tiền vào..."

Lời phát thanh vẫn tiếp tục. Trước mặt là sói, sau lưng là hổ. Hạ Tử Hàm đứng chết trân trên bậc thang, không dám nhúc nhích, chỉ ước mình ngất đi luôn để không phải đối mặt với tất cả nữa.

Cô ủ rũ khuôn mặt: "Xuống xe, em muốn xuống xe hu hu..."

Một bóng người chặn đường đi của cô, cánh cửa xe gập vốn mở rộng bỗng phát ra tiếng xì hơi rồi đóng lại với tốc độ chóng mặt.

"Không thấy còn người chưa lên xe à? Đóng cửa gấp gáp làm gì?"

Diệp Bình An đẩy cánh cửa xe đang đóng lại trước bậc thang. Bản lề sắt đã bị gỉ sét do nhiều năm không được bảo trì phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai rồi lại bật ngược trở lại.

Vừa chen lên xe, cô đã nghe thấy Hạ Tử Hàm đang lẩm bẩm.

Diệp Bình An nhìn đồng hồ, thắc mắc: "Chuyến xe cuối cùng rồi, em không lên xe định đi bộ về à? Như thế chắc mệt chết. Nhanh lên đi, đừng đẩy chị, sắp hết chỗ đứng rồi."

Liếc qua đỉnh đầu Hạ Tử Hàm, Diệp Bình An quét mắt qua khoang xe, chợt hiểu ra: "Xe tuyến 140 này cũ thật, chẳng có chỗ nào để quét mã cả. Em không mang tiền phải không?"

Diệp Bình An miễn cưỡng móc đồng xu từ túi ra: "Chị trả giúp em, lát nhớ chuyển lại nhé."

Tiền? Tiền gì?

Hạ Tử Hàm nghe giọng nói quen thuộc tự nói tự nói, trước mắt là hộp tiền đỏ tươi như máu, mồ hôi lạnh sắp túa ra.

Lẽ nào, bắt buộc phải đánh đổi mạng sống để "bỏ tiền lên xe" sao?

Keng keng~

Diệp Bình An chen chúc bên cạnh Hạ Tử Hàm, vừa giơ tay lên, vẽ một đường cong tuyệt đẹp. Hai đồng xu cọ vào miệng hộp tiền phát ra tiếng kim loại trong trẻo, nhưng không có tiếng rơi xuống, chỉ có một âm thanh nuốt ú ớ.

Như thể chúng không rơi vào hộp, mà đi thẳng vào dạ dày của quái vật.

Hạ Tử Hàm nhìn trân trân, xác định người bên cạnh vẫn là người thật, cuối cùng cũng hoàn hồn: "Khoan đã - chị Diệp sao lại thật sự trả tiền vậy?!"

Diệp Bình An còn ngạc nhiên hơn cô: "Em đi xe không trả tiền à?"

Hạ Tử Hàm nhất thời nghẹn lời.

Nhưng! Nhưng chiếc xe này có vấn đề, ai lại trả tiền để lên xe ma chứ?!

"Biết em cũng thích kiếm tiền, nhưng làm mấy việc vô đạo đức thế này không được đâu."

Diệp Bình An nở nụ cười ẩn ý, nghiêm nghị nói, hạ giọng thì thầm vào tai Hạ Tử Hàm: "Lần sau gặp trường hợp có thể trốn vé, em cứ nói nhỏ với chị là được rồi, kêu to thế này thì chắc chắn phải móc tiền ra. Haiz, lại mất thêm hai đồng."

Hạ Tử Hàm: ...ai muốn trốn vé chứ! Em kiếm tiền bằng việc làm thêm, trong sạch nhé, chị Diệp đạo đức của chị có vấn đề đấy! Không đúng, vấn đề không phải là cái này!