Chương 1

[Thông báo - tư - dân - thành - phố - hãy - tránh - xa - khỏi - khu - vực]

Phố ẩm thực của đại học thành phố Giang trong màn đêm tĩnh lặng như một bức tranh hoang vắng, từng dãy cửa hàng kéo rèm sắt chặt cứng, tựa hồ đang yên giấc sau một ngày dài mệt nhọc.

Chỉ còn lại bảng thông báo điện tử cuối phố vẫn lẻ loi tỏa sáng, chập chờn nhấp nháy như đèn hỏng mạch, hắt lên những gương mặt ngôi sao trên các tấm áp phích một màu u ám, khó nhận rõ.

Gió mang theo tiếng kêu thảm thiết mơ hồ từ xa vọng lại, rồi bỗng nhiên, một tờ tiền rách rưới đầy màu sắc hiện ra từ hư vô.

Một tờ, hai tờ... Những tờ tiền mỗi lúc một nhiều, tựa bông tuyết bay rợp trời, đổ xô về phía cuối con phố như một đàn ong điên cuồng.

Chúng che khuất cả bảng thông báo, phủ kín cả mặt đường, quét qua cửa sổ và tường nhà hai bên đường dày đặc, va chạm phát ra những âm thanh kim loại lanh lảnh.

Xoàn xoạt...

"Tiền vàng! Nhiều tiền vàng quá, hê hê, đừng chạy!"

Trên tầng hai cửa hàng cuối phố, Diệp Bình An vươn tay chụp theo tiếng động, nhưng chỉ nắm được khoảng không. "Hóa ra là mơ."

Cô lăn lộn trong chiếc chăn bông ấm áp, cố níu kéo giấc mơ đẹp đẽ nhưng không thành. Tiếng va chạm càng rõ hơn cả trong mơ cứ len lỏi vào tai cô không ngừng.

Âm thanh đó mỗi lúc một gần, như thể đang gõ vào cửa sổ phòng cô vậy.

Xoàn xoạt... Xoàn xoạt!

"Tiếng động quỷ quái gì thế? Dự báo thời tiết thành phố A đâu có nói hôm nay mưa đá? Hay tên trộm nào đang muốn giúp tôi thay kính cửa sổ miễn phí?"

Diệp Bình An không thể chịu nổi nữa, ngồi bật dậy kéo tấm rèm cửa.

Cô ngáp dở, đôi mắt bỗng mở to đến không thể lớn hơn, nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ như bị thôi miên.

Không phải mưa đá, cũng chẳng có tên trộm nào.

Tiền. Từng tờ, từng tờ tiền chồng chất lên nhau, tranh nhau va vào cửa sổ như muốn xô đổ tấm kính mỏng manh.

1 đồng, 10 đồng, 100 đồng, 1000 đồng... đủ loại từng thấy và chưa từng thấy, từ giấy đến kim loại...

Âm thanh của tiền bạc vốn đầy sức quyến rũ dần trở nên chói tai, sắc nhọn và lạnh lẽo đến rợn người.

Những tờ tiền chen chúc nhau, con số in mực tươi rói bị ép méo mó, dính lên kính thành từng mảng màu quái dị như vết tay nhuốm máu, phủ kín mọi khoảng trống có thể nhìn thấy qua cửa sổ.

Đỏ thẫm như máu, như thể đang thèm khát điều gì đó.

"...Tôi vẫn còn đang mơ sao?"

Diệp Bình An ngẩn ngơ dụi mắt, rồi lại dụi thêm lần nữa.

Xoàn xoạt...

Đùng! Đùng đùng!

Ngay khi cô nhìn thấy những tờ tiền, tiếng va đập bỗng trở nên dữ dội như cơn mưa rào giông bão.

Ngay cả khung cửa sổ cũng rung lắc, tấm kính mỏng manh lung lay như sắp vỡ tan, tưởng chừng chỉ trong tích tắc sẽ bị đập nát.

Chúng sắp vào được bên trong!

Diệp Bình An hoàn hồn, xoạt một cái mở tung cửa sổ, hai mắt sáng rực như đèn pha.

"Ôi trời ơi, nhiều tiền quá! Nhanh vào đây nào, gió to thế này thổi hỏng bây giờ!"