Chương 135: Của cháu đấy, đừng lấy, làm ơn (3)

Ngay cả con chó duy nhất cũng đang nhấm nháp pate hộp, lại còn ngáp dài một cái đầy thảnh thơi.

Quan Tử Ninh nghiêm giọng tuyên bố với Thời Tử Tấn: “Thiếu tướng, tình trạng này quá ư là sa đọa. Tôi xin thề, tôi chưa hề tham gia vào lần nào.”

Tô Đào chìa kẹo và bánh quy ra trước mặt hai người: “Ăn không?”

Lâm Phương Tri nghe thấy câu đó, hai con mắt đang dán vào màn hình vội vàng dời sang đĩa hoa quả, như thể đang viết lên mặt dòng chữ “Của cháu đấy, đừng lấy, làm ơn”.

Thời Tử Tấn làm như không nhìn thấy. Rõ ràng là anh không hảo ngọt nhưng vẫn bóc một viên kẹo nhét vào miệng: “Xem xong thì ngủ sớm đi.”

Sau đó anh liếc sang Lâm Phương Tri đang u oán như sắp khóc: “Xem xong thì về ghế phụ mà ngủ, không được ngủ ghế sau.”

Tô Đào đóng cửa xe cái “rầm”: “Anh mau đi đi.”

Thời Tử Tấn quay lại xe phía trước, đúng lúc mấy người Sầm Thiên Kiêu vừa ăn xong. Đám đàn ông không biết ý tứ là gì, ăn xong cứ bày đầy rác, bèn gọi tổ hậu cần tới dọn.

Thời Tử Tấn liếc thấy trong nhóm hậu cần có một cô gái trông quen quen, nhìn kĩ một hồi mới nhớ ra là người nhà họ Tô.

Anh không nói gì, nhưng Đảng Hưng Ngôn không biết giữ mồm giữ miệng kia lại hét toáng lên: “Tôi từng gặp cô rồi đúng không? Ồ, nhớ ra rồi! Cô là người bị sếp bên quân nhu đá cho một cái nhỉ!”

Nghe đến đây, Sầm Thiên Kiêu cũng nhớ ra người này là ai rồi.

Cô gái này từng làm hậu cần bên phòng số 3 của bộ phận Quân nhu, chuyên phụ trách thu gom vật tư từ người chết.

Sau đó không rõ là sợ thật hay giả vờ, nhào vào lòng đội trưởng đội quân nhu khóc lóc ầm ĩ.

Ai ngờ đội trưởng bên đó không chút nể mặt, đá văng cô ta ra luôn.

Thế là nổi tiếng khắp quân đội.

Giang Cẩm Vy lập tức đỏ mặt, chuyện cũ bị bới lại khiến cảm xúc vừa ổn định lại của cô ta lại vỡ vụn. Cô ta không dọn dẹp nữa, xoay người vừa khóc vừa chạy đi.

Đảng Hưng Ngôn gãi đầu.

Thời Tử Tấn cạn lời, phất tay: “Ai có việc thì làm đi, không có việc thì đừng nhiều lời nữa.”

Bên chỗ Tô Đào lại nghe thấy tiếng khóc, tiếng cãi nhau, vẫn phát ra từ xe của tổ hậu cần.

Quan Tử Ninh lại cau mày bước xuống xe: “Tôi nói bao nhiêu lần rồi, nơi trống trải thế này mà có tiếng người là dễ dụ tang thi nhất. Mấy người coi lời tôi là gió thoảng bên tai hả?”

Lần này thì Tô Đào đã nghe rõ, là tiếng Giang Cẩm Vy đang khóc.

Cô thở dài. Đúng là rắc rối thật.

Sau khi mọi thứ yên ắng trở lại thì cũng đến giờ đổi ca gác. Đoàn xe tiếp tục di chuyển trong đêm.

Tô Đào cứng rắn tắt tivi đi rồi giục Lâm Phương Tri vào không gian ngủ.

Lâm Phương Tri xem tivi chưa đã thèm, nhưng cũng chỉ đành lưu luyến đi vào không gian.

Thấy cậu bé biến mất, Tô Đào cũng đắp chăn nằm xuống, mở bảng hệ thống ra xem.

Ra khỏi vùng có tín hiệu thì không thể liên lạc với Trang Vãn để nắm tình hình ở Đào Dương được nữa, nhưng hệ thống vẫn có thể theo dõi thời gian thực.

Sau khi bổ sung lại hàng hóa cho tất cả máy bán hàng chỉ bằng một nút bấm, cô còn tiện tay đóng luôn tiền nước và điện cho cả tháng Năm, tổng cộng chưa đến 5.300 đồng liên bang.