Tô Đào gật đầu, tự nhủ phải chuẩn bị tâm lý thật vững: “Biết rồi. Trừ khi trời sập xuống, còn không thì tôi sẽ không xuống xe gây thêm phiền phức cho mọi người đâu.”
Cho đến khi màn đêm buông xuống, đoàn xe mới dừng lại nghỉ ngơi. Dọc đường họ không gặp thêm nhóm tang thi nào vượt quá năm con, cảnh vật hai bên đường cũng không có gì thay đổi.
Bữa tối là phần tiếp tế do đội cung cấp. Một chiếc bánh mì cỡ nắm tay và một gói rau củ khô, ngâm cùng với nước sẽ nở ra đầy một bát, thêm ít gia vị rồi kẹp vào bánh để ăn.
Tô Đào thấy hơi khô, mà lượng ăn thế này với đàn ông thì quá ít. Cô bèn lôi từ balo ra sáu chai sữa và sáu gói bánh thịt gà, nhờ Quan Tử Ninh mang sang cho Thời Tử Tấn và mấy người khác.
Trước khi lên đường, mấy khách thuê trọ đã cho cô không ít đồ. Từ bánh thịt gà, xúc xích, bánh quy, đến cả hạt kê, gạo trắng, bột mì... đều là hàng do khách thuê trọ gửi tặng.
Tô Đào mang theo hết. Riêng số vật tư này đã đủ cho hai mươi người ăn trong một tháng rồi.
Chưa kể cô còn chuẩn bị riêng cơm hộp, mì gói, nước uống và hơn 40kg dầu ăn.
Đủ để đi về trong hai tháng không thiếu thứ gì.
Nếu có thể mua được hàng từ máy bán hàng ở ngoài Đào Dương và bổ sung thêm hàng thì sẽ đỡ vất vả hơn rất nhiều, cô sẽ chẳng tội gì mà phải mang theo nhiều đồ đến thế. Đằng này, vừa rời khỏi phạm vi quản lý của Đào Dương, máy bán hàng liền mất hiệu lực, không thể dùng được, cũng không bổ sung thêm được.
Dù có cắm điện vào cũng vô ích.
Chiếc TV mua từ cửa hàng nội thất thì vẫn dùng được nếu nối nguồn điện, nhưng không có tín hiệu, chỉ dùng để chiếu video offline từ thiết bị liên lạc ra.
Xem ra chỉ cần rời khỏi vùng kiểm soát của Đào Dương, mấy thiết bị kỳ lạ đó đều không hoạt động được nữa.
Để gϊếŧ thời gian, Tô Đào gắn TV lên kính sau của xe, mở hoạt hình xem cùng Lâm Phương Tri và Tuyết Đao.
Trong thiết bị liên lạc của cô cũng chẳng có gì để xem, chỉ còn mấy tập phim hoạt hình từng tải cho Thần Hi và Thần Dương xem ngày xưa, để dụ hai đứa không quấy rầy cô với Trang Vãn làm việc.
Bây giờ lại thành có ích. Lâm Phương Tri xem đến say mê, hai mắt dán chặt vào màn hình không rời.
Thời Tử Tấn và Quan Tử Ninh chưa mở cửa đã nghe thấy tiếng cười trẻ con vọng ra từ trong tivi. Vừa đẩy cửa xe ra để nhìn vào đã thấy hai người một chó ngồi xem hoạt hình, ngả lưng xuống ghế, điều hòa mát rượi, đắp chăn mỏng, bên cạnh còn có bánh quy và kẹo.