Chương 43

Tin tức được truyền đến phu nhân Bắc Định hầu, sau đó phu nhân Bắc Định hầu chuyển tiếp cho phu nhân Trấn Quốc công. Khi nhận được bức thư bất ngờ này, phu nhân Trấn Quốc công không khỏi hoảng hốt, lo lắng. Bà lập tức muốn bàn bạc đối sách cùng Trấn Quốc công. Sau khi thống nhất, họ sẽ gửi tấu chương vào cung. Theo tính toán của Khương Hiến, việc này ít nhất cũng mất khoảng ba đến năm ngày.

Khương Hiến không vội. Thời gian này vừa hay đủ để nàng rà soát lại tài sản của mình.

Kiếp trước, nàng chẳng bao giờ biết rõ bản thân sở hữu bao nhiêu của cải. Sau khi trở thành Thái hậu, quốc khố thường xuyên cạn kiệt, khiến nàng nhiều lần phải nghe Hộ Bộ Thượng Thư Mai Thành trình bày sổ sách. Khi ấy, mọi thứ với nàng vô cùng khó hiểu. Mãi sau này, nhờ Tào Tuyên lén chỉ dạy, nàng mới bắt đầu hiểu chút ít.

Nghĩ đến đây, lòng nàng chợt trĩu nặng. Nàng ngồi yên trên giường đất, tâm trạng bồn chồn.

Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ, kiếp này nàng không cần phải tái giá với Triệu Dật. Nàng sẽ an ổn sống ở Từ Ninh cung cho đến khi xuất giá hoặc khi Thái hoàng Thái hậu qua đời.

Kiếp trước, Thái hoàng Thái hậu mất vào ngày thứ ba sau lễ cập kê của nàng.

Bà ra đi rất bình thản.

Các ngự y trong Thái Y Viện đều nói, Thái hoàng Thái hậu qua đời vì tuổi già sức yếu.

Dù Khương Hiến trọng sinh, nhưng nàng không có thuốc tiên hay phép màu nào để hồi sinh người đã khuất. Thái hoàng Thái hậu kiếp này có lẽ cũng không sống quá hai năm nữa, giống như kiếp trước.

Nghĩ đến đây, Khương Hiến che mặt, lặng lẽ khóc.

Điều ngoại tổ mẫu lo lắng nhất chính là chuyện hôn sự của nàng.

Bà từng nói, Vương Toản là nhi tử, nếu cưới phải người không hợp ý thì vẫn có thể nạp thϊếp. Nhưng Khương Hiến là nữ nhi, nếu gả vào nơi không tốt, tương lai biết phải làm sao?

Vì vậy, khi nàng và Triệu Dật thành thân, dù Triệu Dật lạnh nhạt, nàng cũng không dám để lộ bất kỳ dấu hiệu nào trước mặt ngoại tổ mẫu.

Khi ấy, nàng không biết ngoại tổ mẫu chỉ còn sống được vài ngày nữa. Trong lòng nàng vẫn không ngừng nghĩ, những ngày nhẫn nhịn này không biết bao giờ mới kết thúc. Nàng lo rằng nếu để lộ điều gì trước mặt Thái hoàng Thái hậu, ngoại tổ mẫu sẽ đau lòng. Bởi lẽ, hôn sự giữa nàng và Triệu Dật chính là do Thái hoàng Thái hậu sắp đặt.

Nàng vẫn còn nhớ rõ niềm vui rạng rỡ trên gương mặt ngoại tổ mẫu khi hôn sự được định đoạt.

Ngoại tổ mẫu mất khi chỉ mới 63 tuổi. Dẫu biết “nhân sinh thất thập cổ lai hy,” nhưng nếu bà có thể sống lâu thêm vài năm thì tốt biết bao.

Nghĩ đến đây, Khương Hiến không khỏi bồn chồn.

Nàng đến tẩm cung của Thái hoàng Thái hậu, nũng nịu đòi ngủ cùng bà.

Thái hoàng Thái hậu bật cười, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của nàng và bảo: “Ngoan. Đã là cô nương lớn rồi, sau này còn phải gả chồng, làm sao ngủ cùng bà được.” Sau đó, bà phân phó Mạnh Phương Linh mang chăn gối cho nàng.

Khương Hiến phát triển có phần chậm, mãi gần đây nàng mới bắt đầu có kinh nguyệt.

Tuy đã trải qua bảy năm làm nhϊếp chính Thái hậu, nhưng việc nói ra chuyện này với ngoại tổ mẫu vẫn khiến nàng ngượng ngùng. Tuy nhiên, nàng nghĩ đến kiếp trước, khi ấy nàng vẫn còn là cô bé vô tư, thường nũng nịu với ngoại tổ mẫu cả buổi mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.

Dường như do ngủ lại nơi quen thuộc hồi nhỏ, Khương Hiến ngủ rất sâu. Khi tỉnh dậy, nàng ngạc nhiên nhận ra căn phòng đã được dọn dẹp ngăn nắp, sạch sẽ. Chỗ ngủ của Thái hoàng Thái hậu giờ đây gọn gàng đến mức không tìm thấy chút dấu vết nào.

Dẫu vậy, cảm giác ấm áp dễ chịu từ chăn đệm làm nàng lười biếng, không muốn rời khỏi giường. Khương Hiến cuộn mình trong chăn, tự biến thành một cái kén nhỏ.

Bên ngoài vọng vào giọng của Thái Hoàng Thái Phi:

“Nghe nói Trình Đức Hải xúi giục, định tổ chức mừng thọ ở Phật Hương Các trên núi Vạn Thọ. Chẳng lẽ bà ta muốn giả thành Vương Mẫu hay Quan Thế Âm Bồ Tát? Thật quá đáng! Bà ta không sợ trời phạt hay sao?”

Thái hoàng Thái hậu nhẹ nhàng đáp, dường như chẳng buồn bận tâm:

“Đừng để ý đến mấy chuyện đó. Dù sao ngày đó chúng ta cũng không tham dự. Cứ để bà ta muốn làm gì thì làm.”