Chương 18

Nhàn Nghi họ Tống, là cung nữ được Triệu Dật coi trọng nhất. Gia đình sa sút, phụ thân qua đời sớm, nàng phải vào cung để nuôi sống các em. Tuy là cung nữ, Nhàn Nghi biết chữ và có tài viết chữ rất đẹp, thường được giao nhiệm vụ viết sổ sách. Tào Thái hậu rất quý trọng nàng, thậm chí từng định đưa nàng về Khôn Ninh Cung hầu hạ nhưng bị nàng khéo léo từ chối.

Nhàn Nghi không chỉ thông minh, lanh lợi mà còn rất xinh đẹp, lại giỏi che giấu tâm tư.

Dù vậy, Khương Hiến nhớ rõ, kiếp trước, Nhàn Nghi không phải là người leo lên giường Triệu Dật. Ngược lại, nàng bị hắn gϊếŧ hại một cách khó hiểu. Người sinh ra trưởng tử Triệu Tỉ lại là một cung nữ trầm lặng, nhút nhát, thường trốn tránh ánh nhìn của mọi người – Tiêu Dung Nương.

Nghĩ đến đây, Khương Hiến không khỏi động lòng.

Kiếp trước, sau cái chết của Tào Thái hậu, cả triều đình lẫn nội cung đều rơi vào trạng thái căng thẳng. Thái hoàng Thái hậu giữ nàng và Bạch Tố ở lại Từ Ninh Cung, không cho phép các nàng đi lại lung tung.

Khi mọi thứ tạm ổn, bá phụ nàng Khương Trấn Nguyên vào cung thương lượng hôn sự của nàng với Triệu Dật. Thái hoàng Thái hậu hỏi ý kiến nàng, nàng gật đầu đồng ý. Sau đó, nàng rời cung, về Trấn Quốc Công phủ để chuẩn bị lễ thành hôn.

Từ khi nàng làm Hoàng Hậu, trưởng tử Triệu Tỉ mới xuất hiện. Nàng khi đó rất ít khi rời khỏi Từ Cung Ninh, đối Khôn Ninh Cung cùng Càn Thanh cung sự việc đều không biết nhiều lắm, nên nàng không có nghĩ nhiều, cho rằng Tiêu Dung Nương là Tào Thái hậu cấp cho Triệu Dật để an bài dạy dỗ Triệu Dật, còn rất là rộng lượng phong nàng làm Mỹ nhân...

Hiện tại nghĩ lại, Triệu Tỉ sinh ngày 2 tháng 2, vậy thì lúc này, Tiêu Dung Nương đã mang thai sáu tháng!

Triệu Tỉ chính là đứa trẻ đầu tiên của Triệu Dật.

Nếu Tiêu Dung Nương mang thai Triệu Tỉ là một phần trong kế hoạch của Tào Thái hậu, một chuyện lớn như vậy, chắc chắn Thái hoàng Thái hậu không thể không hay biết.

Còn nếu Thái hoàng Thái hậu đã biết, thì với tính cách của bà, chắc chắn bà không thể làm ngơ.

Nghĩ đến đứa trẻ Triệu Tỉ kia, Khương Hiến cảm thấy nàng nên bắt đầu chú ý đến Tiêu Dung Nương.

Nàng lặng lẽ gật đầu với Triệu Dật, vẻ mặt không mấy biểu cảm.

Ngay lúc đó, một cung nữ trẻ tuổi bước ra, khuôn mặt tươi tắn, cười nói:

“Quận chúa, đây là Hoàng Thượng lo mấy ngày nay trời mưa, sợ ngài buồn chán, nên đặc biệt nghĩ cách cho ngài vui. Bọn nô tỳ cùng nhau nghĩ ra trò này để ngài giải khuây.”

Thiếu nữ ấy có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng lấp lánh như sao, nụ cười hồn nhiên khiến người nhìn cảm thấy vui vẻ.

Tống Nhàn Nghi.

Khương Hiến nhận ra thiếu nữ trước mắt chính là Tống Nhàn Nghi, người mà nàng vừa nhớ tới khi nãy.

Nàng mỉm cười nhẹ, nhưng không đáp lời.

Tống Nhàn Nghi thoáng căng thẳng.

Gia Nam Quận chúa vốn không phải người nói nhiều, nhưng nàng lại rất thích những người hoạt bát. Trước đây, mỗi lần Tống Nhàn Nghi nói chuyện, Gia Nam Quận chúa thường đáp lại vài câu.

Nhưng hôm nay, Khương Hiến dường như có điều gì đó khác lạ, như thể không hứng thú với nàng nữa.

Cảm nhận được sự xa cách, Tống Nhàn Nghi khẽ cúi đầu, rút lui về một bên, không dám nói thêm.

Khương Hiến càng thêm nghi hoặc.

Một người khéo léo biết xem mặt đoán ý như Tống Nhàn Nghi, tại sao lại làm điều gì khiến Triệu Dật tức giận trong kiếp trước?

Tiểu Đậu Tử, cảm thấy không khí giữa mọi người có phần ngột ngạt, liền nhanh chóng lấy lòng. Hắn kéo cao ống quần, bước vào vũng nước trong sân và nói to:

“Nếu Quận chúa muốn xem bọn chúng chạy loạn, nô tỳ sẽ mở cánh thả chúng nó ra.”

Ngay lập tức, vài nội thị khác cũng hăng hái nhảy xuống theo Tiểu Đậu Tử, biến sân viện thành một cảnh hỗn loạn.

Những con vịt kêu quàng quạc, nước bắn tung tóe khắp nơi, tiếng cười nói vang dội khiến không khí trở nên rộn ràng.

Nhưng Triệu Dật dường như không quan tâm đến trò vui, hắn kéo Khương Hiến sang một bên, nhỏ giọng nói:

“Mẫu hậu sáng nay đã hạ chỉ, phong Lý Trường Thanh trưởng tử, Lý Khiêm, làm tam phẩm thị vệ trong cung. Ta nghe nói hôm qua hắn từng cùng Tào Tuyên tới Từ Ninh Cung bái kiến tổ mẫu. Chuyện này có đúng không?”