Chương 9

Lộc Ly chợt lóe lên một ý nghĩ, cô nhớ ra, vừa nãy lướt qua phần kinh nghiệm nhân vật, Bird trước đây dường như đã từng làm việc ở sàn giao dịch vé của hành tinh Trần Viễn 2B.

Thì ra hệ thống dựa vào điều này để phân tích và đánh giá.

Cũng khá đáng tin cậy đấy chứ?

Phía dưới cùng là sơ đồ quan hệ giữa các cá nhân ở thành phố Bồ Câu.

Hiện tại trong quan hệ của Bird, chỉ có một mình Lộc Ly.

Độ hảo cảm được biểu thị bằng lá xanh.

Một chiếc lá xanh đại diện cho 20 điểm, tổng cộng có 5 chiếc lá, tổng là 100 điểm.

Độ hảo cảm của Bird đối với thị trưởng Lộc Ly là 30, tức là một chiếc lá xanh non rưỡi.

[Độ hảo cảm có thể chuyển hóa thành năng lượng xây dựng thành phố.]

[Xin thị trưởng nỗ lực nâng cao độ hảo cảm của cư dân, đồng thời chiêu mộ thêm nhiều sinh vật thân thiện đến thành phố chúng ta sinh sống.]

[Ting!]

Bên dưới tinh tệ ở giao diện chính, một cột tiền tệ hệ thống mới được mở khóa.

Năng lượng: 30.2375

Vậy mà còn có cả số thập phân?

[Sau này xây dựng các công trình cao cấp không chỉ cần tinh tệ, mà còn cần tiêu hao năng lượng.]

Lộc Ly phản ứng: “Cái năng lượng này nếu giảm xuống 0 thì sẽ không có hình phạt gì chứ?”

[Trong thời gian ngắn thì không, nhưng nếu thời gian dài bằng 0, thành phố sẽ bị xuống cấp.]

Việc thành phố xuống cấp là một chuyện rất đáng sợ, không chỉ diện tích đất đai bị sương mù xám ăn mòn, mà các công trình đã xây dựng cũng không thể hoạt động bình thường, coi như xây không.

Có thể nói là mất trắng.

“Vậy năng lượng lấy ở đâu ra?”

Không thể chỉ thông qua việc nâng cao độ hảo cảm.

Dù sao độ hảo cảm cũng có giới hạn.

[Cảm xúc cũng là một loại sức mạnh, cảm xúc của cư dân cũng có thể chuyển hóa thành năng lượng, tuy rằng thấp hơn nhiều so với chuyển hóa từ độ hảo cảm.]

[Vui vẻ, mong đợi, tập trung… những cảm xúc tích cực chuyển hóa được nhiều năng lượng hơn so với những cảm xúc tiêu cực như sợ hãi, buồn bã, đau khổ, v.v.]

[Vậy nên, xin hãy cố gắng hết sức để cư dân thành phố này cảm thấy hạnh phúc!]

Thì ra vận hành thành phố, mỗi ngày không chỉ tiêu hao tinh tệ, mà còn tiêu hao một ít năng lượng. Mà, sổ sách năng lượng ở chỗ hệ thống, không cần Lộc Ly tính toán.

Nếu không nhiều số thập phân như vậy, cô cũng tính không ra.

Làm thế nào để cư dân hạnh phúc. Theo tháp nhu cầu Maslow, ăn no mặc ấm, đáp ứng những nhu cầu sinh tồn cơ bản rồi thêm khoa giáo văn hóa giải trí, cuối cùng giúp cư dân thực hiện giá trị bản thân.

Tin rằng làm theo quy trình này, năng lượng tạo ra chắc chắn không ít.

Trên vai Lộc Ly bỗng nhiên có thêm một cảm giác trách nhiệm.

Cô thoát khỏi hồ sơ cá nhân của Bird, quay lại xem Mễ Lạp và Khuê Ngô.

Quả nhiên, hai người này cũng không phải người, mà là zombie.

Cấp độ nhân vật đều là 3.

Còn về đánh giá, Mễ Lạp là F, Khuê Ngô là E.

Đặc biệt là chỉ số cần cù, cả hai người đều là 1.

Có thể mỗi ngày kiên trì đi làm đúng giờ, coi như thành công.

Có so sánh mới thấy khác biệt…

Xem ra, trong mắt hệ thống, Bird với đánh giá C vẫn là khá xuất sắc.

Lộc Ly thích thú lật xem hồ sơ của hai người.

Hà, cô nàng công sở Mễ Lạp vậy mà thích ăn đậu phụ thối?

Còn cái gã Khuê Ngô kia lại thích đọc truyện tranh thiếu nữ?

[Tít tít tít tít tít.]

Đột nhiên, điện thoại thị trưởng phát ra tiếng báo động.

[5 phút nữa, màn đêm buông xuống!]

[Xin hãy chuẩn bị chiến đấu!]

Bây giờ là 10 giờ 30 phút tối.

Chiến đấu gì chứ?

Lộc Ly giật mình, chẳng phải nói thành phố cấp 2, ban đêm không có nguy hiểm sao?

Trên ranh giới thành phố, sương mù cuồn cuộn như mực, tiếng gió rít lạnh lẽo và tiếng thét chói tai của dị chủng tà ác không ngừng kí©h thí©ɧ màng nhĩ của Lộc Ly.

Những thứ không thể gọi tên trong bóng tối thức tỉnh, thu về vùng đất thanh tịnh duy nhất của thành phố Bồ Câu.