“Vâng, cảm ơn cô, thị trưởng đại nhân.” Bird cung kính nói.
Lộc Ly khó hiểu:
“Nơi này thật sự tốt đến thế sao?”
[Cô không biết đấy, chỉ vì mấy cái kế hoạch tinh chế ngoài hành tinh chết tiệt kia mà rất nhiều hành tinh bị ô nhiễm, người dân ly tán, phải ngủ ngoài đường.]
[Quái vật thì khắp nơi, ban đêm càng nguy hiểm hơn. Có được chỗ trú thân đã là may mắn rồi.]
[Những khách sạn có chút danh tiếng giữa các vì sao, giá một đêm cũng từ hai trăm tinh tệ trở lên cơ mà.]
Thì ra là vậy.
Lộc Ly thầm nghĩ, sau này nếu có tiền, cô nhất định phải xây thêm nhiều nhà, để có thể cho nhiều người có chỗ ở hơn.
Bird nằm lên giường, thoải mái nhắm mắt lại.
Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành.
Lang bạt qua biết bao hành tinh, từng ở khách sạn cao cấp, giá một đêm đủ khiến người ta phá sản. Cũng từng chen chúc trong những phòng tập thể hơn chục người, tiếng ngáy ầm ầm, mùi chân nồng nặc đến mức muốn nôn.
Đây là lần đầu tiên anh ấy được thấy một khu dân cư yên tĩnh và sạch sẽ đến vậy.
Thị trưởng cũng là người tốt, nhiệt tình dịu dàng, thân thiện dễ gần, không hề có chút kiêu căng nào.
Tinh thần thả lỏng đến tột độ, Bird nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Gió nhẹ thổi tung vạt áo sơ mi của anh ấy.
Dưới làn da bụng là một khoảng trống rỗng.
Sống, thật sự rất tốt.
Dù là dưới hình thức nào đi nữa.
Trời dần sụp tối, Lộc Ly quay về tòa thị chính.
Cô phải về phòng rồi.
Khi đi ngang qua tầng hai, thấy cửa phòng của Mễ Lạp và Khuê Ngô đều đóng chặt.
Lên đến tầng ba, hành lang tối đen như mực.
Cô mò mẫm đi đến cửa phòng mình.
Bấm nút bật đèn.
Không có phản ứng.
Lộc Ly:?
[Quên nói với cô, đèn phòng cô hỏng rồi.]
…Chuyện như vậy mà cũng quên được hả?
Bây giờ đã tám giờ tối rồi đấy nhé!
Do lớp che chắn và tổn hao công năng, ánh sáng từ đèn thủy ngân bên ngoài không thể chiếu đến phòng cô.
Dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình điện thoại, Lộc Ly nhìn thấy làn sương mù xám bên ngoài cửa sổ đang tụ lại, áp sát lên kính.
Chúng tạo thành những biểu cảm vặn vẹo, méo mó như gương mặt người.
Cả căn phòng của cô giờ trở thành điểm đen duy nhất trong vòng chiếu sáng.
Không cần do dự, Lộc Ly chộp lấy chăn và gối trên giường, chạy thẳng xuống dưới.
Không có đèn chiếu sáng, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?
Đi ngang tầng một, cô còn tiện tay lấy theo cây chổi dựng ở góc tường.
Ra khỏi tòa thị chính, Lộc Ly trải chăn ngay dưới cột đèn thủy ngân rồi nằm xuống.
Bên cạnh là ánh đèn trắng bạc mờ dịu, khiến lòng người an tâm.
Tối nay đành chịu vậy. Ngày mai dậy sớm đi tìm người sửa đèn thôi.
Giữ thói quen trước khi ngủ lướt điện thoại, Lộc Ly mở chiếc “điện thoại thị trưởng” của mình.
Ngoài các chức năng như xây dựng, sổ sách, trên thanh menu còn có một nút [Hộ khẩu].
Lộc Ly bấm vào.
[Cư dân thành phố: 3 người.]
Mễ Lạp, Khuê Ngô và Bird – cư dân mới đến đều nằm trong danh sách.
Bên cạnh ảnh chân dung to của Bird là dòng chữ: [Cư dân mới]
[Biỉd.]
[Số CMND: GTS003.]
[Có trang bị điện thoại thông minh không: Có.]
[Tuổi: 30.]
[Chiều cao: 176.]
[Chủng tộc: Zombie.]
[Nghề nghiệp: Không.]
[Nơi làm việc: Không.]
[Nơi ở: Phòng số 1, thành phố Bồ Câu.]
[Cấp độ nhân vật: 11.]
[Đánh giá nhân vật: C.]
Bấm vào có thể xem quy tắc đánh giá chi tiết.
Chủ yếu dựa trên tổ hợp năng lực sinh hoạt và năng lực chiến đấu, các hạng mục rất chi tiết.
[Năng lực sinh hoạt] gồm: Trí tuệ, Cần cù, Tài năng, Mị lực, Ngoại hình…
[Năng lực chiến đấu] gồm: Sinh mệnh, Pháp lực, Sức mạnh, Phòng ngự, Tinh thần, Tốc độ…
Tiếp tục kéo xuống.
[Dị năng: Chưa thức tỉnh.]
[Đặc trưởng: Quản lý tài chính (nếu cư dân làm việc tại cơ sở kinh doanh, có thể nhận thêm tinh tệ).]
Dưới cùng còn có thông tin về kinh nghiệm sống, sở thích cá nhân v.v… chi tiết đến mức không thể tin được.
Lộc Ly không khỏi cảm thán: [Cái thứ gọi là dữ liệu lớn này thật khủng khϊếp!]
Bird chỉ mới ký một bản hợp đồng thuê nhà với hệ thống mà gần như bị “đào mồ” hết mười tám đời tổ tông ra.
Đến mức thân là thị trưởng, cô có khi còn hiểu người dân của mình hơn cả bản thân họ!