Chương 7

Thành phố Bồ Câu cũng là một trong hàng nghìn tỷ điểm truyền tống.

Dĩ nhiên, chi phí truyền tống đến từng nơi lại khác nhau.

Nửa tiếng sau cuộc gọi, người thuê xuất hiện tại “sân bóng rổ” của thành phố Bồ Câu.

“Xin chào, xin hỏi ngài là Bird phải không?”

Lộc Ly mỉm cười bước tới chào hỏi.

Người đàn ông trước mặt cao gầy như cột điện, hốc mắt trũng sâu, quầng thâm dưới mắt đậm như gấu trúc, tay còn xách một chiếc cặp công văn.

Ngũ quan xem ra cũng không tệ, chỉ là toàn thân chẳng có lấy một chút sinh khí, nhìn qua còn tưởng là… người chết.

Lộc Ly thầm nghĩ: Chẳng lẽ là dân văn phòng làm thêm đến mức kiệt sức?

“Phải, là tôi.” Bird gật đầu.

Anh ta đảo mắt liếc nhìn xung quanh, chỉ một cái liếc đã nắm rõ toàn cảnh.

“Chào anh, tôi là thị trưởng thành phố Bồ Câu, anh có thể gọi tôi là Lộc Ly.”

Lộc Ly nhiệt tình nói, tay làm động tác mời: “Chúng ta đi xem nhà nhé.”

Ồ hô, thị trưởng đích thân ra đón luôn sao?

Bird nhất thời có cảm giác được sủng ái mà lo sợ.

Một người tầm thường như anh ta, làm gì có cơ hội tiếp xúc với nhân vật cấp thị trưởng, vậy mà không những được gặp mặt, còn được đích thân dẫn đi xem nhà?

Đầu óc Bird chợt trống rỗng, ngoan ngoãn bước theo sau Lộc Ly.

Ngay khoảnh khắc mở cửa bước vào “nhà dân”…

Nụ cười trên mặt Lộc Ly bỗng chốc cứng đờ.

Đừng nói là khác so với những gì cô mô tả, cơ bản là chẳng liên quan gì đến nhau.

Theo lý mà nói, với năng lực của hệ thống, ngôi nhà tạo ra chí ít cũng phải là một công trình hiện đại cao cấp.

Nhưng trước mắt cô… còn chẳng bằng căn phòng trọ rẻ tiền cô từng thuê!

Đây là cái gì chứ?

Hang lạnh!

Chết tiệt… Giờ cô biết giải thích kiểu gì?

“Anh xem này, giường, bàn, tủ quần áo, nhà vệ sinh… đầy đủ cả nhé…”

Lộc Ly vừa nói vừa cười gượng.

Bird thử ngồi xuống giường.

Chiếc giường lập tức lún sâu như một miếng bọt biển, gần như nuốt trọn anh ta.

Đây là… giường nhún hả?

Lộc Ly nghẹn họng.

Sao mà rách nát thế này?!

Cô nghiến răng chất vấn hệ thống trong lòng.

[Nhà dân cấp 1 là như vậy đấy. Đợi sau này có tiền nâng cấp thì những gì cô tưởng tượng đều sẽ có thôi.]

Lộc Ly tức đến nghiến răng, đều tại ban nãy cô khoác lác quá mức.

Chắc chắn người thuê sẽ thất vọng lắm đây…

Cô đành mặt dày giới thiệu tiếp:

“Phía ngoài là tòa thị chính, trung tâm thành phố đấy,”

Lộc Ly cố gắng gượng gạo nói: “Rẽ phải là cửa hàng tiện lợi, mua đồ rất thuận tiện…”

Còn việc trong cửa hàng có bán được gì hay không, thì… vẫn là một ẩn số.

Thôi kệ vậy.

Phong cảnh xung quanh? Sương mù xám xịt, chẳng phải giống rừng núi hoang sơ lắm sao?

Tiên khí lượn lờ, mờ ảo… khụ khụ!

Nghĩ là một chuyện, nhưng khi đối mặt thật sự, những lời nói dối này Lộc Ly không thể thốt ra nổi.

Dù sao, cô vẫn là người thật thà.

“Anh thấy thế nào?”

Lộc Ly dè dặt hỏi Bird.

Nếu anh ta đổi ý, cô cũng hiểu được.

Chênh lệch giữa thực tế và quảng cáo đúng là quá lớn…

Không ngờ, Bird lại lưu luyến đứng dậy khỏi giường, ánh mắt sáng rực vẻ hưng phấn:

“Tôi rất hài lòng!”

“A…”

Lộc Ly sững người, không tin nổi tai mình.

“Ừ, hài lòng là tốt, hài lòng là tốt rồi…”

Bird rút chiếc điện thoại trong suốt bên người, chuyển khoản cho Lộc Ly.

So với điện thoại của anh ta, chiếc điện thoại “thị trưởng” của Lộc Ly quả thật… trông như cổ vật.

[Chiếc điện thoại đó là tôi đặc biệt thiết kế theo trình độ khoa học kỹ thuật hành tinh của cô đấy! Rất dễ dùng!]

[Chứ mấy món cao cấp kia, cô chưa chắc dùng quen đâu.]

Dường như sợ cô lại thắc mắc, hệ thống vội vã giải thích trước.

“Ờ… vậy cậu đúng là chu đáo thật.”

Lộc Ly bất đắc dĩ thở dài.

[Ting! Tài khoản của bạn đã nhận được 350 tinh tệ]

Theo thông tin cho thuê mà hệ thống gửi đi, giá thuê phòng số 1 ở thành phố Bồ Câu là 50 tinh tệ/ngày, bao gồm cả điện nước.

Theo thông lệ “đặt cọc một, trả trước ba”, Bird chỉ cần thanh toán trước 150 tinh tệ là có thể vào ở.

Vậy mà anh ta chuyển khoản liền một lúc 7 ngày.

Đủ thấy anh ta thật sự hài lòng và thích nơi này – không hề là lời khách sáo.

“Vậy tôi xin phép đi trước nhé.”

Lộc Ly nói với Bird: “Có việc gì thì cứ đến tòa thị chính tìm tôi, tôi làm việc ở đó.”