“?” Lộc Ly lập tức cảm thấy như bị lừa.
Phá sản sẽ chết người sao?
Biết vậy, cô đã xây ít đi một ô đường rồi.
Tiết kiệm được một trăm tệ, lúc nguy cấp có thể cứu mạng.
[Các thị trưởng đến trước đều phá sản trong vòng vài ngày.] Giọng điệu của hệ thống mang vẻ bất đắc dĩ.
Khi đó, thành phố còn khá lớn, nhiều cửa hàng và công trình vẫn đang hoạt động, mỗi ngày đều có thu nhập tinh tệ.
Không giống như Lộc Ly bây giờ, khởi đầu chỉ còn lại mỗi tòa thị chính.
Thế mà họ vẫn phá sản.
Một khi hoạt động của thành phố lâm vào cảnh âm vốn, hệ thống sẽ không còn khả năng điều động năng lượng duy trì thanh lọc. Vì vậy, đất đai mới bị sương mù xám ăn mòn.
Đương nhiên, hệ thống cũng không thể bảo vệ được thị trưởng, nên thị trưởng sẽ chết.
Có thể nói, sau nhiều lần thất bại và phá sản, hệ thống mới vớt được Lộc Ly từ biển sao bao la.
Lựa chọn định mệnh của nó.
Nó đã bán đi nửa bộ não tinh thể cũ ở cửa hàng vũ trụ, đổi lấy 2000 tinh tệ cuối cùng. Thật sự không còn gì để bán nữa rồi, chỉ còn lại nửa bộ não tinh thể cuối cùng. Nếu bán nốt, nó sẽ không còn tồn tại.
Để xây dựng lại thành phố Bồ Câu, hệ thống quyết định đặt cược một phen.
Nếu vẫn thất bại, nó chỉ có thể từ bỏ nơi này.
Lộc Ly sẽ là thị trưởng cuối cùng của thành phố Bồ Câu.
“Những thị trưởng đó chẳng phải bị quái vật tấn công vào ban đêm gϊếŧ chết sao?” Lộc Ly không hiểu: “Nhân viên tòa thị chính nói vậy.”
[Phá sản và quái vật đều có thể gϊếŧ chết thị trưởng. Cư dân không biết chuyện phá sản, nên sẽ nghĩ rằng thị trưởng đều chết vì quái vật trong bóng tối.]
[Phạm vi thế lực của thành phố càng lớn, càng dễ thu hút quái vật lợi hại.]
[Hiện tại, thành phố đã xuống cấp Lv2 rồi. Những quái vật có thể bị thu hút đều sợ ánh sáng, ban đêm chỉ cần ở dưới nguồn sáng thì sẽ không sao.]
Nghe hệ thống nói vậy, Lộc Ly cảm thấy hơi yên tâm.
Xem ra, việc cô xây đèn thủy ngân là đúng đắn.
Thành phố nhỏ cũng có cái lợi của nó, một chiếc đèn đường là có thể chiếu sáng toàn bộ.
Quan trọng là phải xử lý khoản nợ 35 tinh tệ này ra sao.
“Có thể thu hồi công trình không?” Lộc Ly hỏi.
[Trong chế độ xây dựng có biểu tượng chiếc búa, có thể phá hủy công trình. Nhưng giá bán vật liệu phế thải của công trình thường chỉ bằng 1%-5% giá xây dựng ban đầu.]
Thế thì lỗ chết mất, cũng lỗ như việc hệ thống bán phụ kiện ngoại vi của chính nó vậy.
Lộc Ly xem thông tin của cửa hàng tiện lợi.
Giá xây dựng cửa hàng tiện lợi tận 2000 tinh tệ, tính theo giá thu hồi vật liệu mà hệ thống đưa ra, tức là phá hủy nó chỉ có thể nhận về số tinh tệ dao động từ 20 đến 100.
Không chỉ lỗ, mà còn phải đánh cược.
Nếu có cách giải quyết tốt hơn, Lộc Ly nhất định sẽ không chọn con đường này.
Đúng lúc này, điện thoại thị trưởng của cô reo lên!
Vậy mà lại có người gọi cho cô?
“Alo.” Lộc Ly nhấn nút nghe.
“Nghe nói ngài có một căn nhà muốn cho thuê?”
Tin nhắn hỏi thăm từ đầu dây bên kia khiến cô lập tức tỉnh táo.
“Đúng! Đúng vậy!” Lộc Ly như được tiêm máu gà.
“Trung tâm thành phố, sở hữu vị trí đắc địa phồn hoa; khu thương mại phát triển, giao thông đi lại thuận tiện; biệt thự nhân văn sơn thủy, phong cảnh tuyệt đẹp; điều khiển thông minh công nghệ cao, sống thoải mái dễ chịu… Nhà số 1 thành phố Bồ Câu, tổ ấm lý tưởng trong mơ của ngài!”
Cô đã cố gắng hết sức rồi.
Lộc Ly đứng trước tòa thị chính, lo lắng nhìn đám mây ngũ sắc lơ lửng trên không trung.
Đó chính là cánh cổng không gian trong truyền thuyết.
Chỉ xuất hiện ở những nơi có tín hiệu liên lạc sinh vật.
Hiện tại, thành phố Bồ Câu vẫn chưa bị sương mù xám nuốt chửng hoàn toàn. Dù không có sân bay vũ trụ, nhưng vẫn có thể thông qua hệ thống để kết nối với cánh cổng không gian.
Nếu có người mua vé tàu vũ trụ, có thể thực hiện dịch chuyển không gian thời gian qua cánh cổng không gian.