Chương 2

Cô ta nhe răng cười, lộ ra một hàm răng nhỏ li ti sắc nhọn, như thể răng cá mập vậy.

Người còn lại là một người đàn ông cao lớn, gần hai mét, mặc áo thun ngắn tay và quần đùi. Trông bề ngoài có vẻ bình thường, chỉ là bắp chân trái của anh ta lộ cả tổ chức cơ thịt bên trong, đã bắt đầu thối rữa, dòi bọ bò lúc nhúc, khiến mỗi bước đi đều khập khiễng.

Cả hai cùng nở nụ cười kỳ quái, ánh mắt như thể đang nhìn món điểm tâm ngon lành, chăm chú dán chặt vào Lộc Ly.

Trái tim Lộc Ly đập loạn trong l*иg ngực, gương mặt trắng bệch.

“Sao tôi có cảm giác… họ không phải con người?”

Hệ thống phát ra tràng cười khanh khách:

[Ai nói trong thành phố này chỉ có con người mới được sống?].

***

Bên trong tòa thị chính

“Thị trưởng uống nước đi ạ.”

Người phụ nữ đặt một chiếc cốc cáu bẩn lên mặt bàn làm việc phủ đầy bụi.

Lộc Ly nhìn thấy rõ ràng - móng tay đỏ chót dài ngoằng của cô ta vừa nhúng vào trong cốc.

“Cảm ơn nhé.” Lộc Ly mỉm cười, giọng lịch sự.

Cô đón nhận thiện ý, nhưng tuyệt đối không dám uống ngụm nào.

Người phụ nữ mỉm cười e thẹn, hàm răng nhọn lại một lần nữa khiến Lộc Ly suýt thì vỡ tim vì hoảng sợ.

Cô cảm thấy chỉ số tỉnh táo của mình đang tụt không phanh.

Người đàn ông cao lớn thì im lặng đứng ngay trước bàn làm việc, bất động như pho tượng, dường như đang chờ nhận lệnh.

“Mọi người tự giới thiệu một chút đi.”

Lộc Ly cố giữ vẻ bình tĩnh, hai tay đan vào nhau, tì lên bàn, gắng không để lộ vẻ run rẩy.

“Tôi tên là Mễ Lạp, là thư ký của ngài.” Mễ Lạp liếc mắt đưa tình: “Có bất cứ việc gì, xin cứ giao cho tôi.”

“Tôi là Khuê Ngô, vệ sĩ của ngài!” Khuê Ngô hất cằm kiêu ngạo: “Bảo vệ an toàn của ngài là nhiệm vụ của tôi!”

Lộc Ly thầm gật đầu, xem ra trang bị nhân viên cũng khá đầy đủ.

“Tốt, tốt.” Cô mỉm cười, học theo phong thái lãnh đạo trong phim truyền hình: “Tôi là Lộc Ly, từ nay xin được nhờ hai vị hỗ trợ.”

Trong mắt Mễ Lạp thoáng lóe lên tia kinh ngạc, thị trưởng mới này trông thật chuyên nghiệp. Không giống như những người trước, vừa tới đã ngồi bệt xuống đất khóc lóc.

“Chúng tôi đã chờ đến 25 ngày mới đợi được ngài tới.” Mễ Lạp nắm chặt đôi tay nhỏ bé, ánh mắt đầy kỳ vọng. “Tin rằng ngài nhất định sẽ dẫn dắt chúng tôi xây dựng lại thành phố Bồ Câu!”

“Đương nhiên rồi!” Lộc Ly cố gắng nhập vai như đang chơi game sinh tồn kết hợp yếu tố kinh dị.

“Thành phố của chúng ta quy mô thế nào? Có bao nhiêu cư dân thường trú?”

Đến nơi lạ, việc đầu tiên là phải điều tra tình hình địa phương.

“Một con phố, thường trú ba người.” Mễ Lạp đáp rất nhanh.

Lộc Ly tưởng mình nghe nhầm.

Một con phố? Thành phố này… chẳng lẽ chính là cái khu vực tí hon cô vừa nhìn thấy lúc tới chỉ lớn hơn sân bóng rổ một chút?

“Ba người thường trú… tính cả tôi là ba người sao?” Cô nghi hoặc hỏi.

“Thị trưởng thông minh thật!” Mễ Lạp cười rạng rỡ.

Cô ta lại cười nữa rồi. Lộc Ly thấy đầu mình ong ong.

“Tôi thấy cô không cười đẹp hơn đấy.” Cô nghiêm túc nói: “Tôi thích thư ký có phong thái lạnh lùng, quyến rũ một chút.”

Khóe môi Mễ Lạp khẽ nhếch lên, nhưng rồi lại cố kìm lại.

“Thật ra địa bàn ban đầu của chúng ta rất rộng.” Khuê Ngô lên tiếng, giọng uất ức:

“Nhưng do nhiều lần phòng thủ thất bại vào ban đêm, bị sương mù xám xâm thực, mới chỉ còn lại chút ít này thôi.”

Anh ta thậm chí còn chỉ về phía đối diện đường: “Phòng gym tôi hay tập ở đó, giờ cũng bị nuốt sạch rồi.”

“Phòng thủ ban đêm?” Lộc Ly nhanh chóng bắt được điểm mấu chốt.

“Đúng vậy!” Mễ Lạp đáp.