"Cái này thì tôi không rõ." Khuê Ngô gãi đầu: “Nhưng mà, cửa hàng tiện lợi không có ai cả. Nơi đó bỏ hoang đã lâu, nhân viên cũ có một đêm uống say, chạy vào sương mù xám chết nên chết..."
Đồ ngốc.
Chỉ vì chuyện đó, mà anh ta và Mễ Lạp đã lâu không có gì bỏ bụng.
"Được, tôi hiểu rồi." Lộc Ly nhét điện thoại vào túi, xuống lầu, nói với Khuê Ngô: "Anh nghỉ ngơi một lát đi, tôi ra ngoài một chút."
Lộc Ly đứng bên cạnh cửa hàng tiện lợi.
Cửa lớn đóng chặt khóa trái, kệ hàng trống trơn, nhìn từ bên ngoài vào, xám xịt một màu.
Chạm vào cửa hàng tiện lợi trên màn hình điện thoại thị trưởng.
Bên cạnh hiện ra một dòng chữ màu đỏ.
[Chưa hoạt động.]
Nguyên nhân: Thiếu nhân viên.
Xem ra muốn hoạt động lại, chỉ cần tìm một người đến đó làm việc là được.
Phái ai đi thì tốt nhỉ?
Ngón tay thon dài của Lộc Ly lướt nhẹ trên hồ sơ nhân viên.
"Cái gì! Thật sao?"
Bird kích động nhảy dựng lên khỏi ghế.
"Đương nhiên là thật." Lộc Ly mỉm cười hiền hòa: "Nếu anh đồng ý."
"Tôi đồng ý, tôi đồng ý, tôi đồng ý!"
Bird liên tục kêu lên ba tiếng "tôi đồng ý".
Thành phố Bồ Câu quả thực là thiên đường.
Thị trưởng đại nhân càng là cứu tinh!
Không chỉ cung cấp cho anh ta chỗ ở tốt, thậm chí còn ân cần sắp xếp công việc cho anh ta.
Phải biết rằng, tuy anh ta có chút tích lũy, nhưng ăn mãi cũng hết!
Nhưng một khi có việc làm rồi, thì lại khác.
Đó là sự khởi đầu của một cuộc sống mới.
"Nhân viên cửa hàng tiện lợi có phúc lợi bao ăn bao ở, môi trường ở tôi đã xem rồi, còn tốt hơn chỗ này nữa." Lộc Ly nói: “Nếu anh đến cửa hàng tiện lợi làm việc, có thể ở miễn phí trong cửa hàng."
Giống như Mễ Lạp và Khuê Ngô ở trong tòa thị chính không tốn tiền vậy.
Hơn nữa, nhìn từ hồ sơ, Bird là zombie không ruột, căn bản không cảm thấy đói.
Không giống như hai con zombie đói khát kia, Lộc Ly hoàn toàn không lo Bird sẽ ăn vụng đồ trong cửa hàng tiện lợi.
Mắt Bird sáng rực lên, vậy chẳng phải mỗi ngày anh ta còn không cần trả 50 tinh tệ tiền thuê nhà nữa sao?
Còn Lộc Ly nghĩ, sau khi Bird chuyển đi, cô sẽ có một phòng trống, lại có thể cho thuê tiếp.
Một công đôi việc.
"Còn về tiền lương..." Lộc Ly nghĩ, Bird dù sao cũng là một nhân tài có đặc trưởng quản lý tài chính, có thể tạo ra giá trị kinh tế, cần phải cho thêm chút khích lệ:
"40 tinh tệ một ngày thế nào? Ngoài ra, còn theo 1% doanh thu hàng ngày của cửa hàng để trả hoa hồng cho anh."
Nếu Bird kinh doanh cửa hàng tiện lợi mỗi ngày kiếm được 100 tinh tệ, thì lương của anh ta ngày hôm đó sẽ tăng thêm 1 tinh tệ.
Dù thế nào, Lộc Ly cũng là người chắc chắn có lãi.
Nghe đến đây, Bird mừng rỡ như điên, hận không thể coi Lộc Ly là cha mẹ tái sinh! Chỉ thiếu nước quỳ xuống dập đầu.
Nhưng, vũ trụ không có nô ɭệ.
Mắt Bird ngấn lệ: "Cảm ơn thị trưởng, tôi nhất định không phụ sự tin tưởng của ngài, sẽ cố gắng làm việc gấp bội, báo đáp ngài, báo đáp thành phố Bồ Câu!"
Biu!
[Độ hảo cảm với thị trưởng.]
Bird +50 Tổng giá trị 80.
Tiếng lòng: Tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho thị trưởng!
Năng lượng trực tiếp tăng vọt lên 268.3873
Đây là kết quả được tạo ra dưới sự nỗ lực chung của cảm xúc và hảo cảm của Bird.
[Chúc mừng bạn, đã nhận được sự yêu mến của một cư dân!]
Độ hảo cảm của cư dân đối với thị trưởng chỉ cần vượt quá 80, thị trưởng sẽ nhận được 1 điểm yêu mến.
Nhân lúc Bird đang thu dọn hành lý.
"Điểm yêu mến dùng để làm gì?" Lộc Ly hỏi hệ thống.
[Có thể mua đồ trong cửa hàng điểm yêu mến.]
Cửa hàng điểm yêu mến vẫn chưa được mở khóa.
Thôi Lộc Ly cứ kệ đã, cô đặt Bird làm nhân viên cửa hàng tiện lợi.
Khi cửa hàng tiện lợi có nhân viên, sẽ có thêm một nút [Mở cửa lại].
Bấm vào tiêu hao 10 điểm năng lượng,
cửa hàng tiện lợi liền trở nên mới tinh.
Đèn lại sáng lên.