Chương 10

Trong mắt Lộc Ly, có một bóng đen đang dần tiến lại gần.

Bọn chúng đến rồi.

Keng keng keng…

Chiếc đồng hồ cổ ở tầng một tòa thị chính điểm sáu tiếng.

Bình minh ló dạng, ánh sáng xám xịt chiếu lên mí mắt Mễ Lạp.

Cô ta lười biếng trở mình.

8 giờ làm.

Lại phải đi làm rồi, hê hê, làm cái gì chứ!

Không đúng, thị trưởng mới hôm qua đến rồi.

Phải đi làm!

Mễ Lạp “bộp” một tiếng mở mắt.

Thị trưởng mới. Cô ta lau vệt nước dãi chảy ra ở khóe miệng.

Vừa ra khỏi cửa, Khuê Ngô cũng vừa vặn đẩy cửa bước ra.

Hai người nhìn nhau cười, tranh nhau chạy lên phòng thị trưởng ở tầng ba.

Cửa sổ mở toang, gió thổi tung rèm cửa trắng.

Trên tường có vết cào.

Nhưng trong phòng không một bóng người.

Đi đâu rồi?

Hai người nghi hoặc.

“Chỗ này bé tí, chia nhau tìm.” Khuê Ngô nói: “Cô tìm trong nhà, tôi ra ngoài tìm.”

Anh ta xuống tầng một, vừa mở cửa lớn, liền thấy trước cửa có thêm một chiếc đèn thủy ngân cao lớn, chắn mất một lối ra của tòa thị chính.

“Chào buổi sáng.” Lộc Ly đang duỗi tay duỗi chân tập thể dục buổi sáng.

Ngủ một đêm trên đất, lưng cô đau nhức.

“Chào… chào buổi sáng.” Khuê Ngô ngơ ngác.

Thị trưởng vẫn còn sống sao?

“Tôi tìm hết rồi, không thấy ai, thị trưởng đâu, chết ở đâu rồi?” Mễ Lạp chạy xuống lầu, sốt ruột vô cùng, “Bên chỗ anh có thấy không?”

Khuê Ngô không nói gì, chỉ dùng ngón tay chỉ ra khoảng đất trống bên ngoài.

Mễ Lạp hớn hở chạy ra.

Kết quả vừa ra khỏi cửa đã thấy Lộc Ly đang vẫy tay với cô ta.

“Thị… thị trưởng!”

Biểu cảm trên mặt cô ta suýt chút nữa vặn vẹo, chỉ trong một giây đã nặn ra mấy giọt nước mắt: [Thị trưởng Lộc, tạ trời tạ đất, cô không sao, tốt quá rồi, lo chết mất!]

[Phát hiện đặc tính nhân vật: Mễ Lạp - Hai mặt]

“Yên tâm đi, tôi không dễ chết vậy đâu.” Lộc Ly an ủi, “Tôi đã nói rồi, sau này còn phải nhờ hai người giúp đỡ nhiều.”

“Hê hê, đúng vậy, hê hê…” Hai người ngơ ngác đáp lời, cười ngây ngô hai tiếng.

“Tôi thấy đại sảnh tầng một bẩn quá. Mễ Lạp, cô giúp tôi quét dọn đi, cái bụi kia chắc mấy tháng chưa lau rồi nhỉ?”

Đặc biệt là bàn làm việc của cô ta.

Vừa nói, Lộc Ly vừa nhét chổi vào tay cô ta, “Đại sảnh làm việc là bộ mặt của thành phố, phải giữ gìn sạch sẽ, như vậy mới có uy tín.”

Thư ký hiện tại cũng không có việc gì khác, trong thành phố lại chẳng có người dọn dẹp, việc này đương nhiên thuộc về thư ký.

Quan trọng nhất là phải tìm cho cô ta chút việc để bận rộn lên.

Đỡ phải lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn thịt người.

Mễ Lạp há hốc miệng, nửa ngày không ngậm lại được.

Phải làm việc rồi sao?

Khuê Ngô thấy cô ta như vậy, không khỏi hả hê.

Những việc này vốn dĩ là phận sự của cô ta.

Nhưng về phần mình thì lại chẳng có gì.

Ban ngày thành phố rất an toàn, trong thành phố cũng không có người khác.

Hoàn toàn không cần bảo vệ thị trưởng, chẳng phải anh ta vẫn có thể tiếp tục nhàn rỗi sao?

“À phải rồi, đèn phòng tôi hình như bị hỏng.” Lộc Ly nhìn Khuê Ngô: “Anh giúp tôi xem tình hình thế nào, buổi tối không có đèn, trong lòng tôi cứ bất an thế nào í.”

“Tôi là vệ sĩ, chứ không phải quản gia.” Khuê Ngô hừ một tiếng.

Vẻ mặt cứng rắn vô cùng.

“Ồ, vậy sao?” Lộc Ly mở điện thoại thị trưởng, lật đến bảng thông tin của Khuê Ngô: “Nhưng tôi thấy, tôi không cần vệ sĩ.”

Cô bấm vào nghề nghiệp của anh ta, bên cạnh hiện ra một lựa chọn.

Có sa thải hay không.

Người Khuê Ngô run lên trông thấy.

Nếu bị sa thải, anh ta sẽ không có chỗ ở.

“Bây giờ tôi cần một quản gia, anh có muốn làm không?” Lộc Ly giơ giơ điện thoại.

Cô đã xem kỹ kinh nghiệm của Khuê Ngô, trước đây anh ta làm đúng công việc quản gia, phụ trách sinh hoạt hàng ngày của thị trưởng.

Nhưng sau khi thị trưởng trước đến, không biết Khuê Ngô đã rót vào tai ông ta thứ thuốc mê gì, mà anh ta trực tiếp được thăng chức thành vệ sĩ.