Chương 1

Thí nghiệm khoa học của hành tinh Dị Nguyên thất bại, một lượng lớn chất thải ngoài hành tinh bị rò rỉ, chỉ trong khoảnh khắc đã nuốt chửng cả thành phố cyberpunk từng một thời phồn hoa.

Sau khi nhận được tin, giới thượng lưu lập tức lên phi thuyền bỏ trốn, để lại những người dân vô tội phải sống chung với ô nhiễm kinh hoàng.

Quỷ dị, dị chủng, tinh thú sinh trưởng và biến dị trong vùng đất ô nhiễm ấy, tranh giành từng chút không gian sống còn sót lại.

Sương mù xám dày đặc bao phủ khắp thành phố, những bóng dáng khổng lồ ẩn hiện trong làn khói mờ, nỗi sợ vô hình len lỏi trong từng ngóc ngách.

Chỉ còn một tòa thị chính sừng sững ở trung tâm, phát ra thứ ánh sáng vàng nhạt yếu ớt, như ngọn hải đăng chập chờn giữa tuyệt vọng, gắng gượng nâng đỡ niềm tin cuối cùng.

Hệ thống tin chắc mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Vì nó đã lén… bắt cóc thị trưởng xuất sắc nhất Địa Cầu đến nơi này.

Cô gái đó tên là Lộc Ly. Với tài năng xuất chúng, cô từng vực dậy vô số thị trấn hoang tàn, biến chúng thành các đô thị hiện đại tầm cỡ quốc tế. Suốt năm mươi năm tại vị, cô cần mẫn tận tụy, nghiêm túc có trách nhiệm, năng lực siêu quần, được dân chúng kính yêu.

Ngay trong ngày cuối cùng trước khi chuẩn bị từ chức, tai họa đột ngột ập đến.

Hệ thống đã lợi dụng đúng lúc ấy, đưa cô đến thành phố Bồ Câu.

[Cô là thị trưởng vĩ đại nhất Địa Cầu!] Hệ thống nịnh nọt.

“Có ai từng nói với cậu chưa, Trình mô phỏng Địa Cầu… thật ra chỉ là một trò chơi.” Lộc Ly mệt mỏi nói.

“Tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường thôi.”

Cô nào có chọc giận ai chứ? Hôm đó cô vừa hoàn thành đúng 50 năm chơi game mô phỏng thị trấn, đang định khởi động một save mới thì chuyện khủng khϊếp xảy ra.

Nhắm mắt rồi mở ra… cô đã ở cái nơi quỷ quái này.

Hệ thống vốn định bắt thị trưởng giỏi trong game.

Kết quả… lại bắt nhầm người chơi game?

[Không sao cả!] – Hệ thống hắng giọng.

[Cô là người tôi đã chọn! Tôi tin cô làm được!].

Bắt đầu tung hô để ép người ta đội mũ à?

“Tôi muốn về nhà.” Lộc Ly rụt vai, thấp giọng.

Dù thế giới cũ chẳng còn ai thân thích, sống trong phòng trọ tồi tàn, mới bị công ty sa thải, quanh năm chỉ biết gϊếŧ thời gian bằng mấy game mô phỏng kinh doanh.

Ít ra ở đó không có nguy hiểm tới tính mạng.

Còn giờ thì sao? Cô đang đứng giữa một con phố bỏ hoang, không một bóng người. Hoang vu, tăm tối, lạnh lẽo, sắc màu nhuốm vẻ quỷ dị đến rợn người.

Cảm giác như thể chỉ cần bước thêm vài bước, sẽ có một con zombie bất ngờ lao ra từ góc phố mà ngoạm lấy cổ cô.

Đường phố hẹp, mép đường mờ mịt, bị sương xám đặc phủ kín.

Trước mắt chỉ thấy một căn nhà ba tầng bằng xi măng và tấm biển cửa hàng tiện lợi đổ nghiêng xiêu vẹo.

Không lẽ “Silent Hill” (*) quay ở đây?

[Cô không thể quay về được, đừng mơ mộng nữa!] Hệ thống lạnh lùng cắt đứt ảo tưởng.

“Vậy giờ tôi phải làm gì?” Trong lòng Lộc Ly dâng lên linh cảm chẳng lành.

[Đi nhậm chức thôi! Cô là thị trưởng mới của thành phố Bồ Câu.

Căn nhà phía trước là tòa thị chính… và cũng là nhà của cô].

“…”

Lộc Ly suýt khuỵu chân.

Có thể cho tôi ngủ ngoài đường được không?

Đúng lúc ấy, cánh cửa kính xoay tròn bật mở, hai người từ bên trong bước ra.

“Thị trưởng đến rồi!”

“Chào mừng thị trưởng!”

Một người phụ nữ trong bộ vest trắng ôm sát, giày cao gót, búi tóc cao, da trắng bệch như giấy, môi đỏ thẫm như máu.

Trang phục chỉnh tề nhưng loang lổ, khắp người dính đầy vết máu nâu đỏ đã khô.

***Chú Thích***

(*) Silent Hill là một thương hiệu truyền thông kinh dị của Nhật Bản, tập trung vào một loạt các trò chơi điện tử kinh dị sinh tồn, do Toyama Keiichiro sáng tạo.