Chương 4

[Nhiệm vụ đã hoàn thành, phần thưởng đã được phát.]

[Tên khách sạn: Khách sạn chưa đặt tên.]

[Điểm nổi tiếng của khách sạn: 10 (Lưu ý: Điểm nổi tiếng liên quan đến sự phát triển của khách sạn).]

[Ngân sách khách sạn (số dư của người chơi): 10 kim tệ.]

Nhìn thấy nhiệm vụ hoàn thành, Triều Dương thở phào nhẹ nhõm, rồi vội vàng hỏi: “Hồi hồn đâu? Sao tôi vẫn chưa vào giấc mơ của người thân mình?”

[Hồi hồn chỉ có thể sử dụng sau 12 giờ đêm. Xin người chơi kiên nhẫn chờ đợi.]

Vậy thì đành phải đợi vậy… Triều Dương nắm chặt nắm đấm, cố gắng tự khuyên mình đừng vội vàng.

Nhìn mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, còn lâu mới đến 12 giờ đêm, Triều Dương quyết định kiểm tra khách sạn của mình.

Đây sẽ là kế sinh nhai sau này!

Khách sạn vừa mới xây xong là một tòa nhà nhỏ có gác lửng, được dựng trên nền sàn gỗ cao.

Sàn gỗ kéo dài ra khoảng mười mấy mét trống phía trước tòa nhà nhỏ, trên đó còn có một gian đình nhỏ.

Vừa bước lên sàn gỗ, luồng không khí mát lạnh, dễ chịu đã ập đến.

Triều Dương mướt mồ hôi hột hít một hơi thật sâu, nhìn lại màn hình ánh sáng. Trên đó nhấp nháy dòng chữ “Khách sạn cần đặt tên”. Cô suy nghĩ một lúc, rồi nhập tên: Khách sạn Sơ Dương.

“Sơ Dương” mang ý nghĩa của hy vọng và ước mơ, tượng trưng cho những khả năng vô tận.

Đây cũng là lý do ông nội đặt tên cô là Dương.

Sau khi đặt tên, một tấm biển gỗ khắc chữ “Khách sạn Sơ Dương” xuất hiện dưới mái hiên, chữ viết trên đó rất dễ thương và ngộ nghĩnh.

Nhìn tấm biển, không hiểu sao Triều Dương lại cảm thấy hơi phấn khích.

Ở giữa khách sạn là cầu thang dẫn lên lầu. Bên phải có hai hàng rào bao quanh bức tường trống, trên đó có một thông báo “Khu vực chưa mở khóa”. Chỉ có bên trái là có thể sử dụng, gồm ba phòng đơn và một phòng sinh hoạt chung.

Triều Dương mở một trong các phòng khách:

Không gian bên trong trông rộng hơn nhiều so với bên ngoài. Đập vào mắt là khu vực lối vào thấp hơn các khu vực khác vài chục cm.

Đi sâu vào trong là phòng khách lát sàn gỗ, có cửa sổ lớn sát đất. Đi về phía bên trái qua một đoạn đường nhỏ là phòng ngủ, phòng ngủ có kèm theo nhà vệ sinh và phòng tắm.

Mặc dù trông rất ổn, nhưng tất cả những nơi này đều trống rơn, không có một món đồ nội thất nào.

Cô nhìn lại màn hình ánh sáng, theo hướng dẫn tìm đến mục “Trang trí phòng khách”. Cô cân nhắc một lát, cuối cùng mua gói “Trang trí tinh giản cao cấp” với giá 2 kim tệ.

[Đã khấu trừ: 6 kim tệ.]

[Điểm nổi tiếng +10.]

Vừa trang trí xong, hệ thống lại đưa ra nhiệm vụ mới.

[Nhiệm vụ cơ bản quản lý khách sạn: Xin người chơi hãy đón tiếp một vị khách trong ngày hôm nay.]

[Phần thưởng nhiệm vụ: Điểm nổi tiếng của khách sạn +10, Kim tệ x10.]

[Hình phạt nhiệm vụ: Tử vong.]

Sao lại là hình phạt này nữa! Hệ thống không còn chiêu nào khác à?

Hơn nữa, “Hồi hồn” còn chưa được đổi cho cô đó! Cô còn rất nhiều điều muốn nói với người thân!

Sợ không nhìn được mặt người thân lần cuối, Triều Dương nghiến răng nghiến lợi, lửa giận không ngừng bốc lên.

Cô phóng to bản đồ… nhìn ba chấm trắng biểu thị khách hàng tiềm năng vẫn loanh quanh tại chỗ.

Triều Dương đau đầu vô cùng.

Tình hình nhiệm vụ này không ổn rồi, nhưng hiện tại cô thực sự không dám tự mình đi tìm khách. Cô còn chưa rõ thế giới này có những nguy hiểm gì, bây giờ ra ngoài chẳng khác nào tự sát.

Suy nghĩ một lát, cô quyết định cầu cứu hệ thống: “Hệ thống, tôi phải kinh doanh khách sạn ở thế giới dị giới nguy hiểm này, vậy có kỹ năng nào bảo vệ bản thân không? Hoặc vật phẩm?”