“Kính chào quý khách, đây là điểm dừng cuối cùng. Xin quý khách vui lòng mang theo hành lý và xuống xe. Cảm ơn quý khách đã đồng hành cùng chuyến xe buýt này. Hẹn gặp lại quý khách.”
Triều Dương bừng tỉnh, vươn vai một cái rồi đứng dậy, cầm lấy chiếc ba lô đặt bên cạnh và bước xuống xe, men theo con đường quen thuộc về phòng trọ.
Đêm đã khuya, phần lớn cửa hàng ven đường đều đã tắt đèn, đóng cửa im lìm. Chỉ còn hiệu thuốc 24 giờ ở phía xa là vẫn sáng đèn, thấp thoáng bóng người ra vào.
Mười một giờ bảy phút… Hôm nay cô lại tăng ca muộn đến mức này.
Triều Dương bất lực thở dài.
Hiện tại, điều cô mong muốn nhất chỉ là được nhanh chóng về nhà, tắm rửa sạch sẽ rồi nằm vật ra giường. Đó mới thực sự là khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi trong ngày.
Ngẩng đầu nhìn về phía trước, đèn đỏ vẫn rực lên chói mắt, mãi không chịu đổi màu.
Hôm nay sao mà lâu thế không biết.
Triều Dương đứng đợi đến sốt ruột, cảm giác bực bội âm ỉ dâng lên trong lòng. Cô tháo một bên quai ba lô, kéo khóa lấy điện thoại ra.
Mở trò chơi quản lý khách sạn mà cô thường chơi để xả stress.
Tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang lên, vui tai mà không chói gắt. Triều Dương lặng lẽ nhìn màn hình đang tải trò chơi.
Công việc phức tạp, thời gian làm việc kiểu “996” (*), mỗi ngày đều xoay mòng mòng khiến cô gần như kiệt sức.
(*) là một thuật ngữ chỉ một chế độ làm việc tại Trung Quốc, nơi nhân viên làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần, tổng cộng 72 giờ mỗi tuần.
Nhưng cô mới tốt nghiệp chưa đầy nửa năm, chẳng có đồng nào gọi là tiết kiệm. Tiền lương ít ỏi, tiền thuê nhà cộng với sinh hoạt hàng ngày đã ngốn sạch gần hết.
Số tiền dư ra chỉ đếm trên đầu ngón tay, có thể nói là kiểu “đầu tháng có, cuối tháng hết” điển hình…
Muốn nghỉ việc cũng không dám. Trong tình hình kinh tế ảm đạm thế này, ai biết được bao giờ mới tìm được một công việc mới phù hợp?
Trớ trêu hơn, công ty còn yêu cầu phải báo trước một tháng khi nghỉ việc. Thế thì “vừa cưỡi lừa vừa tìm ngựa” cũng không nổi.
Có công ty nào chờ cô nguyên một tháng mới nhận vào làm đâu?
Triều Dương bực bội vò đầu, cảm thấy cả đầu óc cũng ong ong.
Giá như lúc trước chịu nghe lời ông nội, đừng giận dỗi ông như vậy. Tái hôn thì tái hôn chứ, cùng lắm thì mình ít về nhà hơn thôi.
Khi đó cô đã phản đối đến mức buông lời nặng nề rằng: dù không cần bất kỳ thứ gì ông bà để lại, cô vẫn có thể tự nuôi sống bản thân, tuyệt đối sẽ không quay về cầu xin ông.
Thật không nên nói ra những lời quá tuyệt tình như vậy. Một năm trước, mình còn quá trẻ, chưa từng nếm trải nỗi khổ cuộc đời.
Chẳng biết trời cao đất rộng là gì, cũng chẳng trưởng thành được như bây giờ.
“…”
Triều Dương câm nín tự chê chính mình, có vậy mà cũng tự khen được sao?
Cô chạm tay vào NPC hình chú chó lễ tân, đó là nhân vật cô đã chọn ngay từ lần đầu tiên chơi game. Vẻ mặt đáng yêu ngốc nghếch của nó khiến tâm trạng cô dịu đi đôi chút.
Thật sự không ổn thì về nhà làm lành với ông nội thôi, ít nhất còn có cái nhà nghỉ nhỏ của ông bà, nơi lưu giữ trọn vẹn ký ức tuổi thơ.
Làm một bà chủ nhỏ chẳng lo ăn lo mặc, muốn ngủ tới mấy giờ thì ngủ.
“Hì hì.”
Triều Dương bật cười vì ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu mình.
Vừa lúc đó, đèn giao thông chuyển sang xanh. Cô cất điện thoại vào túi, bước nhanh qua đường.
Chiếc điện thoại trong tay lắc lư theo nhịp bước chân, trên màn hình, chú chó lễ tân đang lè lưỡi nghịch ngợm, phía trên đầu nó hiện ra một bong bóng thoại:
[Chào mừng quý khách đến với khách sạn của chúng tôi. Chúc quý khách có một khoảng thời gian tuyệt vời tại đây.]
Mải băng qua đường, Triều Dương không hề nhìn thấy bong bóng thoại ấy. Nếu thấy, với tư cách là một game thủ kỳ cựu, cô chắc chắn sẽ cảm thấy có điều gì đó… rất không đúng.