Thư Triển thấy con trai cưng cắn thịt, bản thân mới bắt đầu ăn bữa của mình, lúc này Hoa Thiết Nhi ở phía đối diện đã sắp ăn xong bát thịt của hắn.
Thịt vừa vào miệng, hương vị tươi ngon, mềm mại lập tức tràn ngập khoang miệng, lúc nếm thử vừa rồi anh đã cảm thấy không chê vào đâu được, bây giờ nhấm nuốt kỹ lại càng có cảm giác như đang ăn mỹ vị trân tu.
Thư Triển vô cùng kinh ngạc, không ngờ phương pháp nấu ăn ‘hào phóng’ thế kia của thiếu niên mà có thể làm ra món thịt luộc ngon lành như vậy. Là vì bản thân thịt trùng này ăn ngon thật hay do thiếu niên đặc biệt có tài nấu nướng đây?
Có điều... một hoàng tử giỏi nấu nướng à? Hình như có gì đó sai sai!
Hoa Thiết Nhi thấy ánh mắt kinh ngạc của Thư Triển bèn hỏi: “Ăn ngon không?”
Thư Triển không kìm được gật đầu: “Đúng là không ngờ...”
Hoa Thiết Nhi nhếch miệng cười, huênh hoang tự đắc nói: “Tôi là ai nào? Là bát hoàng tử Trấn Hải quốc, trên đời này chỉ cần bản hoàng tử muốn học thì không có gì là tôi không học được hoặc học không giỏi.”
Thư Triển bật ngón tay cái với thiếu niên, lại ăn nhanh hơn. Còn cái đầu chó của Đại Hắc lại sáp tới.
Hoa Thiết Nhi ăn một bát rồi ngưng, nếu hắn mà ăn thả ga thì nguyên nồi thịt này còn chẳng đủ cho hắn nhét kẽ răng.
Thư Triển ăn hết hai bát thịt luộc nóng hầm hập, thơm phức mới ra lò và húp sạch nước dùng, cả người khoan khoái đến híp mắt. Bất kể ở đâu, con người vẫn là phải ăn no trước mới có thể nói tới chuyện khác.
Đại Hắc gần như thò nguyên cái đầu vào nồi. Lúc cu cậu nhìn thấy trong nồi không còn tí gì thì uất ức nhìn về phía baba, sủa gâu gâu.
Thư Triển hơi xấu hổ xoa đầu nó. Tuy chỉ có hai ngày nhưng anh cứ cảm thấy như đã xa rời cuộc sống của người thường lâu lắm rồi. Thế nên khi gặp phải đồ ăn nóng hổi thơm ngon, anh liền không cẩn thận mải mê ăn uống đến nỗi quên béng luôn con trai cưng đang thèm thuồng kêu réo inh ỏi bên cạnh.
Đại Hắc cũng không đói bụng mà chỉ là thèm ăn, sẵn tiện làm nũng với baba nhà mình thôi.
Thư Triển thuận theo ý con trai, ôm Đại Hắc vào lòng, xoa bụng vuốt lông cho nó.
Đại Hắc say mê đến độ cả thân chó đều mềm nhũn ra như miếng bánh.
Một cái đầu đột nhiên áp sát vào mặt Thư Triển.
Anh giật nảy mình, sau đó mới nhìn rõ là Hoa Thiết Nhi.
Đôi mắt Hoa Thiết Nhi lóe sáng như sao, nhìn chằm chằm vào Thư Triển, nói: “Tôi chỉ từng nấu thịt luộc cho mẫu phi tôi ăn thôi. Ngay cả phụ vương và anh trai tôi muốn ăn, tôi cũng không cho đấy.”
Thư Triển: “...”
Hoa Thiết Nhi lộ rõ mục đích thật sự: “Anh ăn thịt tôi nấu, sau này sẽ là người của tôi.”
Thư Triển: “Có phải chúng ta... có hiểu lầm gì không?”
Hoa Thiết Nhi bày tỏ: “Không hiểu lầm. Tuy tuổi tác anh hơi lớn nhưng dáng dấp hợp khẩu vị của tôi, tôi thích. Anh lại còn cứu tôi, sau này tôi sẽ nuôi anh cả đời, chỉ cần anh không phản bội tôi, tôi sẽ thường xuyên nấu thịt cho anh ăn, cũng sẽ bảo vệ anh.”
Thư Triển: “Cảm ơn. Nhưng tôi không...” Tôi không định đi theo cậu, càng không muốn trở thành người của cậu đâu.
Hoa Thiết Nhi đứng lên nói: “Mấy thứ này cứ để ở đây đi, lát nữa sẽ có người đến dọn dẹp, sắc trời không còn sớm, chúng ta đi ngủ thôi. Chờ mấy tên kia biết anh là người của tôi rồi thì đố chúng dám tiếp tục bắt nạt anh đấy!”
Đến tận lúc này, Thư Triển vẫn không hiểu rõ ý thiếu niên. Là một người chính trực, anh cứ nghĩ thiếu niên nói anh làm người của hắn là kiểu ý trên mặt chữ, tức là trở thành thuộc hạ dưới trướng hắn. Mà câu tiếp theo kêu anh đi ngủ cùng hắn thì không còn gì bình thường hơn ngoài việc bảo đồng bọn đi nghỉ ngơi.
Thế là Thư Triển đứng dậy, cùng thiếu niên đi về phía nhà đá, Đại Hắc theo sát bên cạnh hai người.
Lúc đi vào hang động phía sau nhà đá, cũng chính là chỗ ngủ tạm thời của Thư Triển, anh thấy thiếu niên ngồi xuống chỗ anh đã trải sẵn chăn đệm như lẽ dĩ nhiên, còn vẫy tay ra hiệu Thư Triển mau bước đến.
Thư Triển rất muốn tắm rửa lần nữa nhưng có vẻ nước ở đây vô cùng quý giá, anh không thể tùy tiện lãng phí, chỉ đành bước qua ngồi cạnh hắn.
Ăn no rồi, máu trong não cũng giảm xuống, hôm nay anh mệt mỏi cả ngày, bây giờ bắt đầu căng da bụng trùng da mắt.
Trước khi nằm xuống, anh thản nhiên hỏi thiếu niên: “Cậu cũng ở lại đây à?”
Thật ra điều Thư Triển muốn hỏi là: Cậu tốt xấu gì cũng là một vị hoàng tử điện hạ, sao Xá Ngu đại vu có thể ở một mình một phòng mà cậu thì phải chen chúc trong đống chăn đệm làm tạm thành giường, ngủ cùng một Thiên Tàn thế?
Hoa Thiết Nhi lắc đầu, khẽ liếʍ môi, hai mắt sáng rực nhìn Thư Triển lom lom: “Không, tôi không ở đây, giờ chúng ta ngủ trước, lát nữa xong việc tôi lại đi ra.”
Thư Triển vẫn chưa hiểu ý thiếu niên, thẳng đến khi...
“Áu áu áu! Đại Hắc, dừng miệng!” Thiếu niên ôm mông nhảy dựng lên, bị Đại Hắc đuổi theo, chạy loạn khắp phòng.