Chương 40: Tiếng mèo kêu

Bà nội gật đầu đăm chiêu ra chiều đã hiểu. Sau một hồi dặn dò kỹ lưỡng, Mộc Bạch mới ra về. Lần này anh ta nhất quyết không cho tôi tiễn nữa, tôi cũng không dám cố chấp thêm.

Thời gian nhàn rỗi thường trôi qua rất nhanh. Trước khi trời tối hẳn, lão già chột mắt mà Mộc Bạch nhắc tới đã đi ngang qua cửa nhà tôi. Lão còn cố ý dừng lại, đưa mắt dò xét căn nhà một hồi lâu rồi mới chịu rời đi.

Cuộc sống cứ thế trôi qua bình lặng được chừng ba, năm ngày. Trong mấy ngày đó, lão già chột mắt bán kem que kia ngày nào cũng lượn lờ trong thôn, nhưng đến ngày thứ sáu thì tuyệt nhiên không thấy bóng dáng lão đâu nữa.

Sang đến ngày thứ bảy, trong thôn đột nhiên có đám tang. Người chết là một bà góa già. Nghe các cụ cao niên kể lại, bà góa này vốn là dân từ nơi khác chạy nạn tới đây, sau đó gả cho một người đàn ông họ Trương trong thôn. Hai người cưới nhau chưa được bao lâu thì ông Trương đi uống rượu ở làng bên, lúc về bị ngã chết giữa đường.

Người đàn ông họ Trương vừa nằm xuống, để lại cảnh mẹ góa con côi bơ vơ nơi đất khách quê người. Ở cái thời ấy, nhà nào mà không có đàn ông trụ cột thì chắc chắn sẽ bị người trong thôn bắt nạt, huống hồ bà ấy lại là phận dâu từ nơi khác đến.

Ông Trương còn có một người em trai. Anh vừa chết, vợ chồng người em liền hùa nhau chiếm đoạt hết gia sản. Nghe đồn rằng, để có thể nuôi con khôn lớn, bà góa đành phải lén lút qua lại với chính người em chồng đó. Cô em dâu dường như cũng biết chuyện, nhưng phận đàn bà trong nhà chẳng có chút tiếng nói nào, nên đành nhắm mắt làm ngơ.

Bà góa nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu năm cũng chỉ vì đứa con, nào ngờ đứa trẻ ấy lớn lên đi làm thuê, lại bị ngã từ trên lầu cao xuống mà chết.

Kể ra bà góa ấy cũng là một kiếp người khổ hạnh. Chồng chết, con cũng mất, bà chẳng còn chút hy vọng nào vào cuộc sống, cứ thế sống vất vưởng qua ngày. Thấm thoắt thoi đưa, chẳng biết đã bao nhiêu năm trôi qua rồi.

Nghe bà nội tôi bảo, bà góa đó tính ra còn lớn hơn bà nội hai, ba tuổi.

Bà ấy chết đã lâu mới được người ta phát hiện. Chuyện là có một thằng bé chơi phi máy bay giấy, chẳng may máy bay rơi tọt vào sân nhà bà. Thằng bé gõ cửa mãi không thấy ai ra mở, trong lòng sốt ruột nên đành chạy về kéo bà nó sang giúp. Bà của thằng bé cũng đứng gọi cửa hồi lâu mà bên trong vẫn im ắng lạ thường.

Bà ấy chợt nhớ ra, thường ngày bà góa già kia vẫn hay ngồi phơi nắng trước cửa nhà. Thế mà dạo gần đây, đã năm sáu hôm liền chẳng thấy bóng dáng đâu, cứ như thể bà đã bốc hơi khỏi thế gian này vậy.

Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, bà ấy vội vàng đẩy cửa xông vào. Nhưng vừa bước đến phòng khách, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến bà ấy suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo. Một đàn mèo hoang đang vây quanh thi thể đã bốc mùi của bà góa già mà gặm nhấm. Thấy có người lạ, chúng đồng loạt ngẩng lên, dùng những đôi mắt xanh lè, trừng trừng nhìn chằm chằm vào bà ấy.

Bà nội của đứa trẻ sợ đến mất mật, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài tìm mấy người đàn ông khỏe mạnh trong thôn đến giúp. Năm sáu gã đàn ông vạm vỡ khi nhìn thấy đám mèo hoang ấy cũng không khỏi rợn tóc gáy. Nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, họ đành cắn răng, liều mình xông vào xua đuổi lũ mèo đi.

Lũ mèo hoang này hung dữ vô cùng, hễ thấy người đến gần là nhe nanh múa vuốt định lao vào tấn công. May thay, có một bác trai phản ứng nhanh nhạy, vội châm mấy cây đuốc lên mới đuổi được chúng đi.

Ai cũng biết loài vật vốn dĩ sợ lửa, bất kể là vật nuôi trong nhà hay thú hoang dã, cứ nhìn thấy lửa là khϊếp vía.

Bà góa già không con không cái, đám tang của bà tự nhiên cũng chẳng mấy ai mặn mà. Nhưng dù sao bà cũng là người sống lâu năm trong thôn, nên sau khi họp bàn, mọi người quyết định mỗi người góp một ít tiền, lo liệu cho bà một đám tang đơn giản cho xong chuyện.

Thế nhưng, đúng vào lúc này, những chuyện quái gở bắt đầu xảy ra. Trong thôn liên tiếp có người chết bất đắc kỳ tử, mà lại toàn là trai tráng khỏe mạnh. Cái chết của mỗi người cũng muôn hình vạn trạng: người thì bị tai nạn xe, người thì ngã chết, ly kỳ hơn nữa là có người đang ăn cơm cũng bị nghẹn mà chết.

Không chỉ có vậy, điều kỳ lạ hơn là mấy bà bầu trong thôn lại đồng loạt trở dạ sinh con chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi.

Chuyện ma chay cưới hỏi hay sinh nở diễn ra cùng lúc không phải là không có, nhưng hiếm khi dồn dập như thế. Đằng này trong thôn bỗng chốc lại xuất hiện nhiều chuyện sinh tử đan xen như vậy, bảo là không có uẩn khúc gì thì chẳng ai tin nổi.

Bà nội bảo rằng những chuyện này đều có kiêng kỵ cả. Số lượng sinh tử trong một làng đều là cố định, hễ có bao nhiêu người chết đi thì sẽ có bấy nhiêu người được sinh ra để thế chỗ.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy quan điểm này, nhưng ngẫm lại thì thấy bà nói cũng có lý. Nghe mẹ tôi kể, tính đến giờ trong thôn đã có sáu người gặp nạn, trùng hợp thay cũng vừa vặn có sáu đứa trẻ chào đời. Chẳng phải là bù trừ vừa khít hay sao?

Những người thuộc thế hệ trước ít nhiều đều am hiểu về mấy chuyện tâm linh này. Giờ đây lòng người trong thôn hoang mang tột độ, trời vừa sập tối là nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài, tắt đèn đi ngủ sớm.

Mà lạ thì lạ thật, nhưng việc gì cần làm vẫn phải làm. Người chết thì phải lo hậu sự chôn cất, trẻ con chào đời thì phải lo đỡ đẻ chăm bẵm, dù sao cũng là một kiếp người.

Suốt hơn mười ngày liên tiếp lo liệu chuyện sống chết, mọi người dần phát hiện ra một điểm bất thường. Đó chính là lão già chột mắt bán kem que.

Có người để ý thấy rằng, hễ lão ta bước chân vào nhà ai, thì y như rằng ngày hôm sau nhà đó không có người chết thì cũng có trẻ con ra đời. Hơn nữa, con mèo của lão cũng rất quái dị. Quái ở chỗ nào thì chẳng ai nói rõ được, chỉ cảm thấy ánh mắt nó nhìn người ta rất không bình thường, tạo cảm giác vô cùng khó chịu.

Điều rùng rợn hơn cả là tại những nhà đang có tang hoặc có hỷ sự, cứ vào khoảng nửa đêm từ mười hai giờ đến một giờ sáng, người ta lại nhìn thấy một con mèo đen lảng vảng. Đó chính là con mèo vẫn thường đi theo lão già chột mắt, bởi cái chuông nhỏ đeo trên cổ nó rất dễ nhận biết.

Cứ đến nửa đêm, con mèo ấy lại bắt đầu kêu lên những tiếng ư ử, nghe mà sởn cả gai ốc. Tiếng kêu ấy nghèn nghẹn, cứ như thể miệng nó đang bị ai đó bịt chặt lại, chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ đầy ai oán.