Chương 38: Người quen

Bạn tốt cái gì chứ, là chủ nợ! Chủ nợ đó!

Nhưng ngoài mặt tôi vẫn phải cười hì hì: “Vâng vâng vâng... con hiểu rồi, con hiểu rồi ạ!”

Bà nội nghe vậy mới hài lòng gật gù. Bỗng nhiên, tôi ngửi thấy mùi gì đó khét lẹt: “Bà ơi, hình như bà đang hầm gì trên bếp phải không ạ? Sao con ngửi thấy có mùi khét thế này?”

Vừa nghe thấy thế, bà liền đập tay vào đùi một cái: “Ôi chao, con không nhắc là bà quên béng mất. Thôi hai đứa cứ ngồi chơi đã nhé, ờ... mà bạn của cháu tên là gì nhỉ...”

Hả? Tên ư? Tôi cũng có biết đâu!

“Bà cứ gọi cháu là Mộc Bạch được rồi ạ. Hay là bà cứ nghỉ ngơi đi, mấy món còn lại để cháu làm cho.” Nói rồi, anh ta định đi vào bếp bắt tay vào làm.

Bà vội kéo anh ta lại, ấn anh ta ngồi xuống chờ: “Cháu bé này, ai lại đến nhà người ta chơi mà còn phải tự mình vào bếp nấu nướng bao giờ. Cháu cứ ngồi yên đấy, ngồi yên đấy, kẻo bẩn hết cả tay chân quần áo bây giờ. Cứ để bà làm là được rồi.”

Mộc Bạch đành bất đắc dĩ gật đầu, không nằng nặc đòi vào nữa. Thế là trong phòng khách chỉ còn lại hai đứa tôi, mắt to trừng mắt nhỏ. Đây là lần đầu tiên tôi ở riêng với một người con trai không phải là cái "tảng băng di động" kia, nên tôi cứ cảm thấy không được tự nhiên thế nào ấy.

Mộc Bạch có vẻ là một người rất dễ bắt chuyện. Anh ta thản nhiên cầm một quả quýt đường trên bàn lên bóc ăn: “Căng thẳng làm gì thế, tôi đã bảo là không cần cô bồi thường tiền nữa rồi mà. Cô cứ căng thẳng như vậy, ngược lại còn khiến tôi có cảm giác mình mới là chủ nhà, còn cô là khách ấy.”

Bị anh ta trêu một câu như vậy, tôi dường như cũng bớt căng thẳng hơn hẳn. Thật ra, trong lòng tôi vẫn luôn có một thắc mắc muốn hỏi anh ta: “Tôi có thể hỏi anh một câu được không? Nếu anh thấy không tiện trả lời thì cũng không sao cả.”

Mộc Bạch nhún vai, tỏ vẻ không sao cả rồi gật đầu: “Cô cứ hỏi đi, chuyện gì nói được thì tôi sẽ nói.”

“Tại sao anh lại làm cái nghề này vậy? Khi phải đối mặt với những thứ kỳ quái đó, anh không thấy sợ sao? Tôi thấy anh cũng trạc tuổi tôi thôi, đáng lẽ ở tuổi này phải đang đi học chứ nhỉ?”

Mộc Bạch im lặng một lát, rồi mới thản nhiên đáp: “Vì sư phụ tôi nói tôi sinh ra là để ăn bát cơm này. Hồi mới đầu thì đúng là cũng có sợ, nhưng sau này gặp nhiều rồi cũng thấy bình thường thôi. Tôi năm nay là sinh viên năm ba, vừa đúng lúc đang nghỉ hè nên ra ngoài làm thêm kiếm chút đỉnh thôi.”

Làm thêm á? Sao tôi thấy khó tin thế nhỉ?

Tôi cười gượng một tiếng, rồi chỉ vào đôi giày và bộ quần áo trên người anh ta: “Một người có tiền như anh mà cũng cần đi làm thêm sao? Chắc là đi để trải nghiệm cuộc sống thôi nhỉ.”

Mộc Bạch sững người một lúc, rồi bật cười khẽ: “Nói vậy cũng đúng. Xem ra cô cũng am hiểu về mấy thương hiệu xa xỉ này ra phết nhỉ, nếu không thì làm sao vừa nhìn đã biết mấy thứ trên người tôi không hề rẻ tiền?”

Tôi vội vàng xua tay: “Cũng không hẳn là tôi cố tình tìm hiểu đâu ạ. Chẳng là tôi có một cô bạn cùng phòng, bạn trai cô ấy thường xuyên mua tặng đồ hiệu, tiện thể mua luôn cho cả bọn tôi nữa. Lâu dần thành ra cũng nhận biết được một vài nhãn hiệu.”

Anh ta thoáng chút ngạc nhiên nhìn tôi: “Vậy thì bạn trai của bạn cô cũng hào phóng thật đấy nhỉ. Đừng nói với tôi là bạn cùng phòng của cô tên là Trương Hân Nghiên nhé.”

Tôi trợn tròn mắt nhìn anh: “Sao anh lại biết tên của Nghiên Nghiên? Hai người quen nhau sao?”

Mộc Bạch cười như không cười, nói: “Thế cô thử đoán xem bạn trai của cô ấy tên là gì?”

Bạn trai của Nghiên Nghiên tên là gì nhỉ... Hình như có lần nghe cậu ấy nói cũng họ Mộc... Mộc Dương?

Hử? Mộc Bạch? Mộc Dương? Sao lại cùng họ Mộc thế này?

Ngay lập tức, tôi như nghĩ ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn anh ta: “Anh với bạn trai của Nghiên Nghiên là anh em ruột à? Thảo nào hôm qua lúc mới gặp, tôi đã thấy anh quen mắt rồi. Hóa ra là vậy!”

Mộc Bạch mỉm cười: “Cô không biết tôi, nhưng tôi thì biết cô lâu rồi. Thằng nhóc đó ngày nào cũng nhắc đến bạn cùng phòng của cô, tiện thể cũng kể luôn về mấy người bạn cùng phòng các cô nữa, nên tôi muốn không biết cô cũng khó.”

Đôi lúc tôi không thể không cảm thán về sự kỳ diệu của duyên phận. Thế giới rộng lớn là thế, vậy mà lại có thể gặp được bạn cùng trường ngay tại làng của mình.

Bà nội làm rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xào xong mấy món ăn đơn giản. Thấy chúng tôi trò chuyện có vẻ hợp nhau, bà cũng vui lây. Bà lau tay vào tạp dề, rồi cười nói với Mộc Bạch: “Cháu là bạn thân của con bé Nguyệt Nguyệt nhà bà thì cũng là người nhà cả thôi. Cứ tự nhiên gắp thức ăn nhé, có mấy món đạm bạc, cháu đừng chê nha!”

Tôi trợn tròn mắt nhìn bàn thức ăn thịnh soạn trước mặt, và đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận sâu sắc thế nào gọi là thiên vị. Nào là gà, vịt, cá, thịt, rồi lại còn sườn, giò heo, thịt kho tàu nữa chứ, vậy mà bà nỡ lòng nào nói những lời như vậy!

Bình thường tôi đi học xa nhà về cũng có được ăn thịnh soạn như thế này đâu cơ chứ!

Tôi cố dùng ánh mắt để "tố cáo" bà nội, nhưng bà lại vờ như không thấy, khiến tôi tức đến nỗi ăn liền tù tì hai bát cơm đầy.