Tôi vô thức quay lại định trả lời, nhưng đến khi tôi quay đầu lại định nói với anh một tiếng tạm biệt thì anh đã biến mất rồi. Chẳng hiểu sao, trong lòng tôi lại có chút hụt hẫng.
Bà nội thấy tôi cứ ngẩn người nhìn ra cửa, bèn nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Con đang nhìn gì thế? Bà đã dặn con đi cúng bái xong là phải về ngay cơ mà, con xem bây giờ là mấy giờ rồi? Con đã đi đâu vậy?"
Vốn dĩ tôi không định nói, nhưng nghĩ lại, tôi lại thấy không nên giấu giếm. Đôi khi, cứ một mực che giấu chưa hẳn đã là tốt nhất. Dù rằng nói ra sẽ khiến bà lo lắng, nhưng ít nhất cũng có thể đề phòng và cảnh giác trước.
Sau khi tôi kể lại cặn kẽ mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua cho bà nội nghe, bà liền tỏ vẻ hối hận không thôi. Bà cứ tự trách mình rằng lẽ ra hôm qua không nên để tôi đi, nếu không thì đã chẳng xảy ra lắm chuyện như vậy.
Bỗng nhiên, bà như sực nhớ ra điều gì đó: “Khoan đã, thế con làm sao mà thoát về được? Có phải là có người giúp không?” Vừa dứt lời, bà lại vô thức liếc nhìn về phía gian nhà chính.
Thật ra, chuyện về Tảng Băng Di Động tôi vẫn luôn giấu không kể cho người nhà. Một là vì tôi không muốn ai biết về tình hình của anh, hai là vì tôi biết chắc chắn bà nội sẽ lo lắng.
Vốn dĩ, trước khi về tôi đã chuẩn bị sẵn một cái cớ, cứ nói là mình bị dọa cho ngất đi, đến khi tỉnh lại thì đã về đến nhà rồi. Dù sao thì mấy thứ ma quỷ kia hành sự vốn chẳng theo lẽ thường, nên cho dù bà nội có nghi ngờ đi chăng nữa, cũng chẳng thể nói được gì.
Quả nhiên, sau khi nghe xong, bà chỉ biết thở dài thườn thượt, rồi lại dặn đi dặn lại tôi rằng dạo này tuyệt đối không được ra ngoài.
Tôi vâng dạ nghe lời. Mà thật ra thì tôi cũng chẳng muốn ra ngoài nữa. Cứ hễ ra khỏi cửa là gặp xui, tội gì phải đi chứ? Ở nhà nằm lướt video chẳng sướиɠ hơn sao? Dù sao thì làng này cũng chỉ có bấy nhiêu, cũng chẳng có gì vui để chơi cả.
Tối qua, ở nhà chỉ có tôi, bà nội và ba. Mẹ tôi nói tối nay phải ở lại nhà Tú Tú để túc trực linh cữu. Nói đi cũng phải nói lại, nhà chúng tôi với nhà Tú Tú cũng có chút quan hệ họ hàng xa.
Sau khi tắm rửa xong, tôi liền trở về phòng. Không biết có phải là ảo giác không, nhưng kể từ lúc đeo miếng ngọc bội mà Tảng Băng Di Động đưa cho, cái cảm giác thỉnh thoảng bị ai đó nhìn trộm, theo dõi đã hoàn toàn biến mất, và sự mệt mỏi trong cơ thể cũng dần tan đi.
Hiếm hoi lắm mới có được một giấc ngủ yên ổn. Sáng hôm sau, vào lúc chín giờ, bà nội gõ cửa phòng tôi, nói là có một người thanh niên đến tìm.
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi đoán ngay ra đó là vị đạo trưởng trẻ tuổi đẹp trai hôm qua, thế là liền vội vàng sửa soạn qua loa rồi lon ton chạy ra đón.
Bà nội thấy tôi tích cực như vậy, ánh mắt nhìn tôi cũng có gì đó là lạ. Bà vội kéo tôi lại, vẻ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi. Thấy vậy, tôi hiểu ngay bà đang nghĩ gì, liền vội dậm chân giải thích: “Không phải như bà nghĩ đâu ạ! Con... hôm qua con lỡ đắc tội với người ta, nên đã hứa mời anh ấy ăn sủi cảo rồi. Bọn con cũng mới quen thôi, con tuyệt đối không có ý gì khác với anh ấy đâu, bà cứ yên tâm, yên tâm đi ạ!”
Nghe vậy, bà nội mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại quay sang trách móc: “Con bé này thật là! Khó khăn lắm mới có một người bạn đến nhà chơi mà con không nói trước với bà một tiếng, thật là mất lịch sự quá. Con ra tiếp bạn đi, để bà vào bếp nấu cơm cho hai đứa!”
Tôi vội kéo tay áo bà lại: “Thôi không cần đâu ạ, phiền phức lắm...”
Ấy vậy mà bà lại trừng mắt nhìn tôi, bực bội mắng: “Con bé này, người ta đến nhà là khách, con có xin lỗi người ta như thế không hả? Lớn tướng rồi mà còn giữ của ăn thế à? Thôi con đừng có lo nữa, ra tiếp khách đi.”
Nói rồi, bà tất tả đi vào bếp bận rộn. Thấy không cản được, tôi cũng đành bất lực nhún vai, mặc kệ bà muốn làm gì thì làm.
Lúc tôi đi ra thì anh ta đang đứng ở ngoài sân, chưa vào trong. Thấy tôi đến, anh ta cũng chỉ liếc tôi một cái: “Đến giờ này, không làm phiền gia đình cô chứ?”
Biết là sớm mà còn đến, đúng là biết rồi còn cố hỏi!
Thế nhưng, ngoài mặt tôi vẫn tươi cười niềm nở: “Đâu có đâu có! Anh chịu ghé thăm nhà tôi đã là vinh hạnh cho tôi lắm rồi, mời anh vào trong, mời vào trong!”
Trước khi bước vào, anh ta còn liếc nhìn cây liễu trong sân và gian nhà chính. Tôi hình như còn thấy khóe miệng anh ta thoáng nở một nụ cười như có như không.
Lúc này, bà nội đã làm xong một đĩa thức ăn, đang từ bếp bưng ra phòng khách. Tôi vừa định tiến lên đỡ lấy thì người kia đã nhanh hơn một bước, mỉm cười nhận lấy đĩa thức ăn từ tay bà: “Sao có thể phiền đến bà được ạ! Tụi con ăn sủi cảo là được rồi, bà đừng bận rộn nữa ạ.”
Bà nội nghe vậy thì có chút kinh ngạc, luôn miệng khen anh ta lễ phép, hiểu chuyện hơn cả tôi. Trong lòng tôi lúc đó vừa ấm ức vừa không phục, nhưng ngoài mặt vẫn phải cười tươi phụ họa. Ai bảo người ta là “chủ nợ” của mình cơ chứ!
“Nguyệt Nguyệt này, bạn của con cũng tốt tính đấy, con phải biết trân trọng nhé. Sống ở trên đời, có được một người bạn tốt là điều khó nhất đấy, hiểu chưa con?”